Jun 24, 2008
85 Views

1 vài truyện cười nè

Written by

Chế tạo đàn bà
Ông vua xe hơi Henry Ford sau khi chết được đưa lên thiên đàng. Tại cổng thiên đàng, Thánh Peter chờ sẵn để đón Ford. Vừa gặp mặt, Thánh Peter thông báo ngay.

– Hồi còn sống, ngươi đã làm nhiều việc công ích cho xã hội, như sáng chế phương pháp làm việc theo dây chuyền cho kỹ nghệ chế tạo xe hơi, làm thay đổi cả thế giới. Với thành quả như vậy, ngươi sẽ được một ân huệ là có thể chuyện trò với bất cứ ai ở thiên đàng này.

Sau khi suy nghĩ vài giây, Ford xin được gặp Thượng Đế. Lỡ đã hứa, nên Thánh Peter đành dẫn đường cho ông ta. Vừa gặp Thượng Đế, Ford hỏi ngay:

– Lúc ngài chế tạo ra đàn bà, ngài đã suy nghĩ gì?

Thượng Đế nghe xong bèn hỏi lại:

– Ngươi hỏi như vậy là ý gì?

Ford liền trả lời:

– Trong sáng chế của ngài có quá nhiều sai sót. Phía trước bị phồng lên, phía sau bị nhô ra. Máy kêu lớn khi chạy nhanh. Tiền bảo trì và bảo dưỡng quá cao. Thường xuyên đòi hỏi nước sơn mới. Cứ mỗi 28 ngày là bị chảy nhớt và không làm việc được. Chỗ bơm xăng và ống xả quá gần nhau. Đèn trước thì quá nhỏ. Tiêu thụ nhiên liệu khủng khiếp…

Thượng Đế nghe qua liền bảo:

– Ngươi hãy đợi trong chốc lát để ta xem lại bản thiết kế.

Ngài bèn cho gọi toàn bộ kỹ sư thiết kế và cơ khí trên thiên đàng để xem lại quá trình. Chỉ một lát sau, họ đã trình lại cho Thượng Đế bản báo cáo. Xem xong, Người phán:

– Những lời ngươi vừa nói hoàn toàn đúng! Sáng chế của ta quả là có nhiều sai sót, nhưng nếu tính về độ phổ dụng thì gần 98% đàn ông trên thế giới sử dụng sản phẩm do ta chế tạo, trong khi chưa đầy 10% đàn ông xài sản phẩm của ngươi.
______________________________________

Ngày xửa ngày xưa, có 1 cô vịt xấu vật vã, xấu má ơi, nhưng cô vẫn là hàng sao trong giới vịt cái bấy giờ vì lông của cô trắng tươi, óng mượt, lên hight-light và được duỗi thẳng tươm, lông lá được tỉa rất gọn, cô chỉ chừa lông ở đầu vịt và 1 ít phao câu vịt, còn những chỗ lông thừa thãi, cô đi spar và wash lông nên nhìn da cô hồng hào trắng trẻo mát mẻ và trông có vẻ rất ngon miệng. Vì thế cho nên cô tự cho mình cái permission là, e hee, nói thế nào nhỉ…chảnh chó. Thật ra thì bây giờ ra đường chúng ta vẫn còn thấy bóng dáng cô ấy đâu đó trên mấy con xe tay ga như Dylan, @, SH…

Cô sinh sống với bầy đàn ở 1 trại vịt, còn gọi là ấp vịt, khi ấy trại vịt của cô đặt ở Xê-Un, cuộc sống thác loạn với bầy đàn tại kinh đô vịt hight-light lông duỗi và mắt lim dim của cô và bầy lứa tưởng chừng như êm ả. Nhưng đến 1 ngày nọ, bác Kim Jong II ở Bình Nhưỡng chơi thử 3-4 trái đạn đạo mang đầu đạn hạt nhân gì đầy, bác ấy chỉ test local thôi chứ không có ý gì cả, nhưng khi bác ấy bắn thử 2 quả đầu định sẽ bay thằng xuống biển có gì pháo nổ thì có cá chết dạt vào bờ cho bà con nhặt về cải thiện, xui xẻo thể nào có 1 làn gió Sang-Sen hay Chan-Chu hoặc gì gì đấy mà chúng ta không dự báo trước được, nó thổi bay 2 quả đạn đạo bay thằng về phía Duck-Paradise của cô vịt. Dĩ nhiên trại vịt của cô không thể lường trước chuyện này, vịt nhà cô cũng không có hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo hay các phương tiện defense hoành tráng như bác Bút. Thế nên hậu quả là trại vịt của cô lãnh đủ 2 phát, xác vịt phơi đầy đường, lòng phế ngổn ngang, tương vịt đỏ lét cả 1 vùng…ngày kinh hoàng ấy bao trùm bởi tiết canh vịt, bún măng vịt, gỏi vịt và lông vịt trắng toát rợp trời Xê-Un.

Lại nói về cô vịt nhà ta, lúc 2 trái đạn hạt nhân rơi cắm đít xuống trại vịt, thật may mắn lúc ấy cô đang chạy show quảng cáo cho 1 loại dầu gội đầu rẻ tiền ở ViệtNam, nhìn clip quảng cáo của cô ít ai nghĩ rằng bọn director nó đã phải bôi hàng lít dầu dừa lên mấy chùm lông của cô để clip được mỹ mãn hơn. Lúc cô đang cùng group đi ăn thịt chó mắm tôm ở Nhật Tân, chìm đắm trong thuốc lào và rượu đế thì người nhà cô call sang báo hung tin…cô hoang mang lắm cơ, bạn bè gia đình của cô đều lên nóc tủ ngồi ăn chuối cả, cô mất tất.

Sau vụ ấy, cô biết quê cha đất tổ trại vịt bị dội 2 nhát bomb như thế, có quay về cũng chả được vì không khéo nhiễm phóng xạ thì có mà bỏ mẹ. Thế nên có quyết định ở lại sống lưu vong tại VietNam. Cô được bạn bè giới thiệu vào làm từ các quán bar, café cho đến bán sâm lạnh nước mía, nghề gì cô cũng thử làm qua, cốt để gom được tí tiền đi học lấy cái nghề. Trời không phụ vịt, sau bao ngày cày bừa đổ mồ hôi háng, cô cũng gom đủ số tiền cần thiết để vào 1 ngôi trường nào đấy. Nhưng vấn đề đặt ra là thế này, chúng ta cũng phải biết vịt nhà cô được cái bộ cánh khá đẹp và chói chang bên ngoài, nhưng bộ não của vịt thì không to cho lắm, cầm muỗng café nạo 1 phát là sạch tươm, điều thứ 2 là vì trước đây cô dùng toàn bộ noron thần kinh vào việc làm đẹp cho nên đâm ra nó thoái hóa đi, và do 1 tại nạn nghề nghiệp trong lần đi spar…cô dùng bàn ủi để ủi phẳng bộ cánh ở phao câu và đầu vịt, những lỡ tay thế nào ủi luôn não…nên não của cô từ đấy đến nay láng o không hề có tí nếp nhăn. Nhưng đã bảo là trời không phụ lòng vịt, cô được bạn bè giới thiệu vào trường Cao Đẳng Phát Thanh Trung Ương, và phải gặp gỡ với một chú chó có thâm niên trong trường này để chạy điểm mới mong vào được.

Ngày cô vịt gặp chó lần đầu, chó đã tia mắt đến cô ngay, từ dàn điện nước chói sáng cho đến cái phao câu vểnh lên như mời gọi của cô vịt, chó ta đã không cầm được ham muốn sinh hoạt vợ chồng với cô vịt. Thật ra thì chó cũng nghĩ đến việc làm vậy với 1 sinh vật khác loài là không được, nhưng vốn là thú vật nên chó cũng không care cho lắm, việc chó nghĩ là làm sao đầy được cô vịt ra khi GiaLâm và giở trò đồi bại.

Cô vịt nhà ta tính về tuổi ăn chơi chả thua chị kém em, nên từ đầu đã nhận ra ham muốn của chó, cô nghĩ rằng cứ cho hắn 1 tí cũng chả sao, cả 2 cùng mệt nhưng đều vui, vui nhất vẫn là cô vịt vì không cần thì cử mà vẫn ung dung đặt chân vào trường lớp như ai. Trinh tiết là thứ trước sau cũng phải mất, vì thế nên mất thế nào cho có giá trị 1 chút…cô vịt thầm nghĩ như thế, nhưng mà mẹ ơi, cô đâu con là vịt tơ mà rinh với chả tiết. Thế là sau màn xã giao và hợp đồng chạy điểm, chó nhà ta bắt đầu đặt vấn để về việc mang ơn của cô vịt, cô vịt cũng ưỡn ẹo ngoe ngắt chùm lông non ở phao câu để tăng thêm không khí đang hot tại buổi thương lượng ấy, cuối cũng anh chó chị vịt nhà ta đèo nhau đến khách sạn để bắt đầu giao dịch.

Chúng ta tạm thời bỏ qua cảnh họ đang tưng bừng trong khách sạn vậy, ai muốn biết rõ tình tiết thì kiếm film s*x về coi cho rõ…. E heh, nhưng cũng nói qua loa cho dài vậy, vừa chốt xong cánh cửa phòng là chó ta hung hục lạo lên, chó đè ngữa cô vịt nhà ta ra và bắt đầu các thao tác quen thuộc như liếm, cắn, rò, nắn, mò, bóp. . .nói chung thì theo đánh giá cá nhân, tớ nghĩ chó nhà ta rất siêu, có thể chó đã luộc không dưới vài chục em như cô vịt nhà ta rồi. Ey, đã bảo cô vịt đâu phải phường thôn nữ nép mình sau khe cửa, cô cũng đáp trã mãnh liệt, dồn dập….nói chúng là nếu đứng ở vị trị thứ 3, tức là góc nhìn thứ 3 nhìn vào phòng thì khung cảnh rất đẹp, quạt máy quay ở tốc độ 2, máy lạnh 20 độ, tất cả phà xuống làm lông chó và lông vịt bay phành phạch rất đẹp. Đến đoạn gây cấn nhất thì cô vịt nhà ta chỉ còn biết ú ớ vài tiếng “Upa”. Thế rồi sau gần 1h oanh tạc, có vịt bỗng dãy người đành đạch và ré lên :

– Một con vịt xòe ra 2 cái cánh, nó kiu rằng : I can fly, I’m proud that I can fly. . .uh huh yeah. . .

Thế là chị vịt nhà ta đã lên mây, lúc này chú chó nhà ta cũng trân người mặt trợn ngược mà rú lên :

– Who let the dog out, woo woo woo woo. . .

Thế là cô vịt đã được vào học sau màn chạy điểm mệt mỏi nhưng điên dzại ấy, nhưng cô không ngờ rằng, lần ấy đã làm cho cô phải mang thai, thai của chó chứ không phải thai của 1 con vịt đực nào khác cả. Cô sợ lắm, sợ phải đẻ ra 1 chú chó con chứ không phải đẻ ra 1 cái trứng vịt như chúng ta vẫn hay dùng để chiên hay làm chả. Nhưng thật may mắn, sau khi siêu âm thì các vịt hộ sinh mới bảo cô mang thai trứng vịt chứ không phải chó con, nhưng vịt con trong trứng mang mầm mống loài cho nên sau khi thụ tinh đã nhục nhã đập đầu vào thành trứng ngã lăn ra chết, chết ngay trong trứng. Dĩ nhiên hội bảo vệ vịt mẹ và vịt con đã tư vấn cho cô vịt đi phá cái thai ấy ngay, nhưng dù sao cũng máu mủ nên cô vịt không đành lòng nhìn người ta vác laser bắn phá vào trứng của cô, thế nên cô viết đơn gửi lên hội bảo về động vật để tìm sự ủng hộ cho việc cô muốn giữ lại cái trứng dù vịt con đã chết từ lâu. Vài tuần sau cô được đưa chuyển vào Nam bàn mổ để phẩu thuật kấy quả trứng ra, ca mổ hoàn thành, các bác sĩ vịt đặt quả trứng bên cạnh cô, lúc này cô vịt vẫn còn đang ngập trong thuốc mê nên chưa tỉnh. Người cô bê bết máu, các bác sĩ đã phải cạo trụi nốt phần lồng còn lại trên người cô để làm phẩu thuật. Để cho dễ hình dung, tớ xin nói rõ hơn bối cảnh lúc này là có 1 con vịt bị cạo sạch long, than vịt máu me be bét, bên cạnh đó là 1 quả trứng vịt.

Định mệnh trớ trêu, ngay lúc này có 1 bà bán hàng rong đi ngang, nói rõ là bà già này thuộc chúng tộc Human. Bà nhìn thấy có 1 con vịt trắng trẻo bị lột sạch long đăng nằm ngửa hang trên bãi cỏ, cổ và phao câu đầy máu, cạnh đấy còn có quả trứng vịt. Thế là bà xách cổ con vịt ấy về nhà và bắt đầu xiên chả nó, vì vịt đã bị lột lông sẵn nên bà chỉ cần thao tác sơ sơ như trụng nước sôi sơ sơ và xử lí bộ lòng mề là xong, thế nên giờ đây SàiGòn chúng ta mới có cháo vịt gỏi vịt Thanh Đa, rất ngon và bổ, thịt vịt trắng hồng và mềm, giá cả cũng vừa túi tiền. Về phần quả trứng thì bà ấy đem luộc rồi chén ngay trong bếp. Bà thấy rất lạ, trước đây bà từng ăn trứng gà nhưng bên trong chỉ có lòng trắng và lòng đỏ, nhưng quả trứng vịt này có cả 1 con vịt bên trong, bà đã đặt tên cho món này là “Hột Vịt Lộn”

Thế cho nên ngày nay chúng ta mới có cái món gọi là “Hột Vịt Lộn”, và chúng ta ai ăn đều biết bên trong sẽ luôn luôn có 1 con vịt con đã chết (vịt con chết là do khi biết mình mang trong người dòng máu chó và vịt nên nó đã đập đầu vào thành trứng tự vẫn để giữ khí tiết)

_______________________________________

Một hôm tôi được mời dự giờ ở một lớp học, ghi lại được mấy câu chuyện như sau. Đúng là học sinh của ta rất thông minh!

Thầy giáo:

– Lợn là một loại động vật có ích. Thịt của nó có thể ăn, lông của nó có thể làm bàn chải, da của nó có thể làm túi, làm cặp… Bây giờ, ai có thể nói được lợn còn có thể dùng như thế nào nữa?

Một học sinh đứng dậy thưa:

– Dạ thưa thầy, tên của nó còn dùng để mắng người nữa ạ.

****

Thầy giáo:

– Vì sao trước khi mưa có sấm, chớp, ta thường thấy chớp trước rồi sau đó mới nghe thấy tiếng sấm?

Học sinh:

– Thưa thầy, vì mắt mọc ở đằng trước nên nhìn thấy chớp trước, tai mọc ở đằng sau nên nghe thấy sấm sau ạ.

****

Thầy giáo:

– Tên bố em là gì?

Học sinh:

– Thưa thầy là bố ạ.

Thầy giáo:

– Đúng, thầy biết, nhưng ở nhà mẹ em gọi ông ấy là gì?

Học sinh:

– Lão chết tiệt!

****

Thầy giáo:

– Sau này chúng ta được lên thiên đường thì quả là một niềm hạnh phúc. Ai thích được lên thiên đường thì giơ tay?

Gần như cả lớp giơ tay, duy chỉ có một bạn, thầy giáo mới hỏi:

– Tại sao em không thích lên thiên đường?

Học sinh:

– Bố em dặn là sau khi tan lớp, không được đi đâu, phải đi thẳng về nhà.
_________________________________

Article Tags:
·
Article Categories:
Thập cẩm
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/