Jun 20, 2008
89 Views

Comming Home

Written by

Ca khúc: Coming home
Sáng tác: Timo Tolkky
Thể hiện: Ban nhạc Stratovarius

Gia đình luôn là chốn dừng chân cho mỗi người trên hành trình dài bất tận của đường đời. Mỗi khi mệt mỏi, người ta lại tìm về với mái ấm của mình để được chở che, được bao bọc trong vòng tay yêu thương, trìu mến.

Lễ Vu Lan năm nay, tôi lại trở về nhà, với người mẹ tảo tần sớm hôm vất vả nơi miền quê nghèo khó. Nhớ dáng mẹ gầy, nhớ đôi mắt mẹ với ánh nhìn trìu mến luôn động viên an ủi khi tôi buồn, nhớ vòng tay mẹ luôn dang rộng ôm đứa con thân yêu vào lòng mỗi lúc tôi vấp ngã trên đường đời.

Chợt nghe đâu đó giai điệu bài hát “Coming home” của Stratovarius. Trong lòng bỗng thắt lại một nỗi day dứt và nhớ thương vời vợi của đứa con xa nhà. Chỉ còn một âm thanh quen thuộc đến kì lạ, bật lên từ tiếng đàn buồn. Tiếng guitar âm vang nhẹ nhàng, da diết. Không ai nghĩ rằng một ban nhạc Rock mang đậm phong cách Power Metal như Stratovarius lại có thể để lại một bản nhạc giàu giai điệu đến thế!

“I wake up in the morning
So far away from home
Trying to make it through the day
Many miles are between us
I”m sending my love
From this pay phone”

Giọng vocal cất lên nhè nhẹ như một hơi thở, tiếng thì thầm nhỏ và sắc lạnh như một lưỡi dao khiến người ta rùng mình. Tưởng như đang có một sợi dây trải dài kết nối tâm hồn con người ở những nơi sâu thẳm nhất. Tôi có cảm giác như mình đang hiện hữu trong chính ca từ của bài hát. Sau một đêm dài thức dậy, chợt thấy mình thật lẻ loi đơn độc. Nhưng những kí ức về gia đình thì luôn được thắp sáng bằng một ngọn lửa vô hình.

Tiếp đó là sự bùng nổ của tiếng trống, Timo – vẫn với cái giọng vocal trong vắt ngân lên cao vút:

“Through the storms we”ve wandered, many mountains we have climbed
But all the bad times are behind.
The road is free – I’m coming home…”

Mỗi lời ca, mỗi nốt nhạc, mỗi rung động lướt trên dây đàn tựa như một nét chấm phá tạo nên một bức tranh ấn tượng với tông màu đậm nhạt. Đó là hình ảnh một người con đang cố nhấc những bước chân dài mệt mỏi. Phía sau lưng là khoảng tối u ám của những bóng đen đang lấn dần không gian và thời gian. Nhưng điều kì lạ là hình ảnh con người bé nhỏ ấy lại được bởi một ý chí lớn lao, một niềm tin mãnh liệt không gì vùi dập nổi:

“Without you I am like a ship without it”s sails, calling the wind to save me.
I”d climb the highest mountain,
I”d cross the seven seas just to see your smile again…”

Trong bức tranh ấy có tình yêu và nổi nhớ hòa lẫn với nhau, tạo thành những nét vẽ và gam màu cho bức tranh: có thuyền, có gió, có đại dương xanh và cả những ngọn núi cao hùng vỹ. Và ở đằng sau tất cả, nơi chứa đựng niềm tin hi vọng là một nụ cười đưa con người ta về bến cuối, về với căn nhà và chốn yêu thương.

“All the trust that was built along the years is coming back to stay I know.
Just look ahead the road is free
I’m coming home.
With every step I”m closer to home, when I”m back you won”t be alone.
Soon I”ll see the familiar door before my eyes and you.”

Hành trình cuối cùng của mỗi người vẫn là con đường về nhà! Trở về với chốn yêu thương để được bình yên, để không còn thấy cô đơn mỗi sáng thức dậy, mỗi khi đêm về. Có cảm giác như con người nhỏ bé ấy đang mỉm cười bởi chỉ ngay trước mắt kia, thật gần, thận gần, đã là ngôi nhà, là mái ấm thân yêu của mình rồi.

Ca khúc có một sự hoà quyện đến kỳ lạ: dường như Timo Tolkky sáng tác ra bản nhạc này là để dành cho chất giọng của Kotipelto và ngón đàn của Jens. Chất Opera và Power Metal không làm cho bài hát khiên cưỡng theo những tiết tấu chung của Rock. Dẫu có nhiều người cho rằng Coming home đi lạc quỹ đạo chung của Power Metal thì tôi vẫn thấy đây là một ca khúc không chỉ hay mà còn đẹp về cả giai điệu và ngôn từ.

Chiếc xe khách biển 29 chốc chốc lại rung lên khùng khục rồi nằm yên một đống như tỏ ý bất mãn với gã lái xe, đang cố gắng để lôi nó ra khỏi bến – ngôi nhà thân thuộc của nó .

Hắn khẽ chép miệng, lắc đầu rồi thu mình vào một góc tối, miệng lập lòe điếu thuốc, mắt chìm dần trong làn khói thuốc trắng và mong manh như một đời con người …

Hắn mở tung mọi giác quan trên người, cố gắng để nghe thấy từng đó thứ âm thanh, ồn ào và nhốn nháo , những bóng người qua lại, màn sương trắng lạnh lẽo lẫn trong cái hương vị buồn man mác của một ngày cuối năm, tất thảy hòa quyện lại với nhau để rồi tạo thành một bức tranh với những gam màu tối sáng… của sum vầy và ly biệt…

I wake up in the morning so far away from home
trying to make it through the day .
Many miles are between us…
I’m sending my love from this payphone…
Không biết từ đâu và từ bao giờ, hắn mơ hồ cảm nhận thấy những âm thanh quen thuộc đến kỳ lạ, bần bật trong tiếng đàn buồn, giọng vocal bất chợt vang lên, nhè nhẹ như một hơi thở, tiếng thì thầm nhỏ và sắc lạnh như một lưỡi dao khiến hắn bất chợt rùng mình …

Mãi đến khi bắt đầu lẩm nhẩm hát theo, hắn mới nhận ra bản tình ca Coming Home của Stratovarius …
Tình Yêu – Thứ mà từ trước đến nay hắn luôn coi là một thứ xa xỉ, cố gắng để gạt bỏ nó ra khỏi tâm tưởng, cái thế giới hỗn loạn với những thứ tủn mủn rắc rối, ấy thế mà hắn cứ lao đầu vào như một con nghiện để rồi lặng lẽ nhìn nó ra đi trong sự bất lực và nuối tiếc.

Nhưng sao, mỗi lần nghe lại Coming Home, hắn lại thấy Tình Yêu thật đẹp và kỳ diệu…
Cái sợi dây có hồn trải dài hàng nghìn dặm nối liền hai con tim đang chung nhịp đập, yêu thương và chờ đợi …

Hắn khẽ nhăn mặt vì dòng suy nghĩ đột nhiên bị cắt đứt… Một chiếc xe phóng ập vào bến, phì phò phun ra từng ngọn khói đen, hổn hển như một vận động viên điền kinh về đích, trâng tráo với cái vẻ tự hào vì đã vượt qua một chặng đường dài mệt mỏi …

Bỗng chốc, hắn nhận thấy mắt mình đang nhòa dần đi, lờn vờn những ảo ảnh, đâu đó, trong đám đông , một đôi vai gầy run run, những dòng nước mắt nóng hổi đang chảy dài trên gò má, cô gái trẻ, nấc lên trong sung sướng và niềm hạnh phúc đoàn tụ người thân sau bao ngày xa cách …

Hắn quay mặt đi, không dám nhìn lâu cảnh tượng đó, lo sợ những giọt nước mắt chẳng khác gì những giọt rượu pha cồn 45 mà hắn đã từng nốc vào người không chút sợ hãi sẽ đốt cháy cả tâm can đang rối bời cảm xúc …Người hắn run lên, không hiểu vì tiếng đàn hay vì sương mai đã bắt đầu ngấm dần vào thân thể hắn qua cái áo khoác 2 tuần chưa giặt ..?

Và rồi trong sự bùng nổ của tiếng trống,Timo, vẫn với cái giọng vocal trong vắt, như vừa được tiếp thêm 1 đống thuốc tăng lực, ngân lên cao vút :

Through the storms we’ve wandered, many mountains we have climbed
but all the bad times are behind.
The road is free – I’m coming Home…
Đối với hắn, Coming home chưa bao giờ là một bài hát bình thường. Đó là bản nhạc mà cứ mỗi lời ca, mỗi nốt nhạc, mỗi rung động dây đàn đi qua đề là những nét bút vung vẫy, uốn lượn một cách chậm rãi để rồi tạo thành một bức tranh đầy chấm phá với những tông màu đậm nhạt .

Ngay ở giữa, chủ thể của bức vẽ là hình ảnh bé nhỏ của một con người với dáng vẻ mệt mỏi đang cố nhấc những bước chân trên lớp tuyết trắng dày và lạnh lẽo. Phía sau lưng anh là khoảng tối nặng nề đầy vẻ đe dọa của những dãy núi tuyết sừng sững và đồ sộ.

Những cơn gió bất thình lình xuất hiện trong những tiếng rít tinh nghịch, hất tung từng cụm tuyết rơi lả tả, chốc chốc lại cuộn trọn vây lấy người đàn ông, nô đùa thổi ngươc những lọn tóc dài vàng rực ( hắn lại liên tưởng đến Timo Tolkky ). Nhưng kỳ lạ thay, trong đôi mắt của con người nhỏ nhoi giữa cái phông màn thiên nhiên kỳ vĩ đó, có một thứ gì đó giống như là ánh sáng sắc gọn của một ngôi sao băng, có cả hình bóng của một ý chí lớn lao, một niềm tin mãnh liệt không thể vùi dập. Và cũng không xa lắm, ở phía trước, thẳng với đôi mắt anh đã là ánh sáng của vầng dương vĩnh cửu .

Mới chỉ trước đó có nửa giờ đồng hồ thôi, hắn còn đứng đó với thứ xúc giác tan chảy, tất cả những cảm giác hân hoan, náo nức cho một chuyến về nhà dường như đã bị bào mòn bởi quá khứ của những lần trở về và ra đi trong vội vã, hắn tự gặm nhấm lấy nỗi nghẹn ngào cho riêng mình, biến mất trong đêm tối của những chuyến tàu đêm, biến mất khỏi nụ cười, ánh mắt héo hắt và u buồn của ba mẹ hắn …

Without you I am like a ship without it’s sails, calling the wind to save me.
I’d climb the highest mountain,
I’d cross the seven seas just to see your smile again…
Hắn không thể hiểu được tâm trạng của Tolkky khi anh đặt bút viết lên bản nhạc này , tình yêu và nổi nhớ hòa lẫn với nhau để tạo thành những nét vẽ và gam màu cho bức tranh thủy mạc, có con thuyền , có những cơn gió, đại dương xanh và cả những ngọn núi cao hùng vỹ .

Bao nhiêu lần nghe là có bấy nhiêu lần hắn hùng hồn tuyến bố với chính bản thân hắn, điểm nhấn cuối cùng và đẹp nhất của bài hát, chỉ một từ ‘ smile ‘ – Nụ cười của cô gái, co khác gì một cánh buồm căng, là ngọn hải đăng sáng bừng trong đêm tối, dẫn dắt chàng về bến cuối, về với nụ cười, với căn nhà và về chốn yêu thương .

All the trust that was built along the years is coming back to stay I know.
Just look ahead the road is free –
I’m coming Home.
With every step I’m closer to home, when I’m back you won’t be alone.
Soon I’ll see the familiar door before my eyes and you.
Trong cái đầu óc đang mụ mị vì những cung đàn, nốt nhạc của hắn, lờ mờ hiện ra một thứ gì đó rất mờ hồ và xa xôi rồi từ từ hiện rõ hình ảnh của một con đường vắng, gồ ghề bởi những mô đất nhấp nhô, khúc khủyu được soi rọi bởi thứ ánh sáng nhạt nhòe và yếu ớt của những ngọn đèn vàng .

Đêm nay , cát bụi và lá khô đang nhảy múa trong vũ điệu của gió để đón những bước chân của hắn trở về nhà , trở về với Chốn Yêu Thương của hắn .

Article Tags:
· · · · · · · · ·
Article Categories:
Thập cẩm
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/