Jul 1, 2008
41 Views

3 mối tình và kết cục của 1 dân chơi …!(phần 10-11)

Written by

Phần 10

Cẩm Vân cắn nhẹ nhàng vào môi hắn…Kết thúc nụ hôn ngọt ngào :

– Em yêu anh ! – Vân nói thật nhỏ

– Vậy à…..

Hắn chỉ biết nói ‘’ vậy à ‘’….bởi hắn đang mơ màng trong sự bất ngờ. Đây là lần đầu tiên Vân chủ động hôn hắn và nói yêu hắn bằng lời .Tình huống này Vân lặp lại y chang buổi tối hôm nào ở một con ngõ nhỏ – hắn hôn Vân rồi nói yêu cô….Đây thật là 1 món quà tuyệt diệu ! Cuối cùng thì Vân cũng đã nói yêu hắn bằng lời như hắn hằng mong đợi 100 ngày qua….Nhưng sao nói ‘’ em yêu anh ‘’ mà mặt Vân buồn như đi đưa đám vậy ??? Chắc là Vân đang mệt, vừa trải qua những điều tiếng như vậy thì hớn hở làm sao nổi – Hắn nghĩ…

-Anh về đây, em sang đó nhớ gửi tin nhắn vào nick của anh nhé. Rồi hẹn giờ giấc để anh ở nhà online chat với em…

– Vâng, bye bye anh yêu ! – Vân vẫy tay hắn, khuôn mặt cô làm bộ nhí nhảnh rồi bước vội ra cổng trước của căn biệt thự. Còn hắn dựng chiếc xe SH lên rồi nổ máy đi về….Rạng sáng hôm đó, hắn ngủ rất ngon…Hắn tin ở Vân, hành động và lời nói của Vân đã làm sáng tỏ rằng cô ta luôn phải gánh chịu những lời đồn đại bố láo về mình. Và hắn thề rằng sẽ không bao giờ gặp lại Hùng Zếch !

Chiếc laptop của hắn có cài phần mềm nhận biết ẩn nick…Mà thời điểm Vân đi , hắn nằm nhà rỗi việc nên hay online. Hắn thấy dạo này bỗng dưng Vân online nhiều phết ! – tuy nhiên cô ta toàn invisible – Hắn phát hiện ra điều đó bằng chính phần mềm nhận diện này. Phần mềm này do 1 hacker lão luyện tặng hắn, ca ngợi là rất chuẩn xác. Nhưng không hiểu sao vào chào Vân, cô ta không trả lời ??. Chẳng nhẽ phần mềm này lỗi hay sao ????

Vân đi Bắc Kinh mà đến tận 6 ngày sau mới nhắn offline messages vào nick yahoo cho hắn ! Làm hắn đợi chờ sốt hết cả ruột :

– Anh iu ở nhà ngoan không ? 6 ngày qua em bận quá không online được. Mấy ngày nữa cũng bận lắm. Em khỏe rồi, anh yên tâm. Nhớ đợi em về lại đi chơi nhé – Vân không nói rõ với hắn là chính xác hôm nào về !

Đọc xong offline messages của Vân, hắn vội tuôn ra 1 tràng vào nick của Vân nào là nhớ nhung, nào là lo lắng, nào là yêu lắm, nào là chán lắm, buồn lắm. 6 ngày không có sự săn sóc, nịnh nọt, quan tâm của Vân đã làm hắn như người bị bệnh rối loạn cảm xúc…Ngẫm kể cũng buồn cười. Chứng bệnh này của hắn đúng là chứng bệnh của con nhà giàu !. Chứng bệnh của 1 kẻ vô công rồi nghề.Chỉ sống bằng nguồn sống là tiêu tiền, đi chơi bét nhè và yêu đương cũng bét nhè !

Đúng lúc hắn đang điên trong cảm xúc, thì Vân hồi âm, thì ra cô ta đang online nhưng invisible :

– Em đây !

– Trời ơi em đang online à ??? Đúng lúc anh đang như phát cuồng vì nhớ em. Hôm nay mới online được à ?Sao em đi đâu mà mãi tận 6 ngày rồi mới nhắn tin cho anh…? …Thế bao giờ em về…..

– Ừ, tại em bận quá. Em đang bên Hongkong đấy chứ, sang nhà bà em mới có máy tính thoải mái online được 1 chút .

– Thế bao giờ em về ? – Hắn hỏi lại câu hỏi.

– Em chưa biết được !

– Hả? Em bị làm sao thế !!! Đầu em có ấm không mà bảo chưa biết được thế ?

– Tầm chục ngày nữa anh ạ.

– Anh cần chắc chắn .

– 10 ngày nữa tính từ hôm nay, chính xác đó !

Một buổi sáng đẹp trời nọ, chính xác là vào ngày thứ 9 sau hôm Vân nói lời yêu hắn.Khi đang lái ô tô chở gia đình mình đi ăn giỗ – đến giữa phố Bà Triệu – hắn ngoái nhìn vào mặt tiền của căn biệt thự – cửa hàng quần áo có cái tên mỹ miều ”Miss Susan” và chột dạ khi thấy Vân đang đứng lù lù ngay trong cửa hàng. Mái tóc quăn nhẹ tự nhiên có gẩy light bạch kim, cùng chiếc di động 02 mini trên tay không lẫn đi đâu được !. Hắn mừng rỡ vì người yêu đã trở về sớm hơn dự kiến. Hắn dù muốn nhưng không thể chạy ngay vào ”Miss Susan” để gặp người yêu,vì bên cạnh là ông bà già đang giục cuống hắn phải lái xe nhanh kẻo họ hàng bên nội chờ. Hắn bèn bấm số di động của Vân, nhưng cô ta vẫn tắt máy…..Hắn linh cảm có cái gì đó không ổn !.

Đêm hôm thứ 9 đó, hắn lọ mọ online, và lại phát hiện ra Vân online, và cô ta lại tiếp tục invisible. Hắn vào chào Vân bằng 1 icon cười toe toét:

– Vân à, anh nhớ vợ quá !!!!

Nhưng Vân không trả lời hắn. Hắn bèn sử dụng 1 nick khác mời Vân vào chat nhóm. Đây là cách dễ nhận biết nhất đối với 1 người xem xem họ có đang online hay không. Vân vội vàng ‘’ has declined to join ‘’ – Thì ra cô ta đang tránh mặt hắn.

– Ra đây ngay, em đang online !! – Hắn Buzz !!! Vân liên tục

– Dạ, em đây, xin lỗi anh tại lúc nãy em bận quá ! – Vân gõ trả lời ngập ngừng

– Hắn toan định gõ 1 dòng chữ, nhưng cái trí khôn của 1 con ma xó trên mạng và sự linh cảm có cái gì đó không ổn qua cách hành xử của Vân đã khiến hắn không ngu ngốc mà lại bộp chộp nói rằng: ‘’ Em về nhà rồi sao không gọi điện cho anh ‘’

– Em vẫn đang bên Hongkong à – Thế đi chơi được nhiều không ? – Hắn hỏi câu này xem Vân có nói dối hắn là vẫn đang ở bên Hongkong không.

– Dạ, em vẫn đang bên Hongkong. Ui chài, đi chơi được đâu anh, toàn phải đi có việc

Câu nói này của Vân đã tố cáo cô ta nói dối. Song hắn vẫn bình tĩnh gõ vào bàn phím, đôi tay hắn hơi run rẩy :

– Thế việc gì ?

– Ừ thì toàn là công việc của em mà anh

– Bao giờ về ?

– Chục ngày nữa anh ạ, mà cũng chưa biết được thế nào…

– Hắn điên tiết lên, từng ngón tay hắn bổ mạnh vào bàn phím :

– Nói láo. Em về rồi sao lại nói dối anh. Sáng nay anh thấy em lù lù ở cửa hàng kia kìa, mặc áo màu tím !

– Vân im lặng, không trả lời hắn

– Em nói đi, tại sao em lại nói dối anh ??? – Mắt hắn giận dữ trừng trừng nhìn vào màn hình, tay hắn nhấn ‘’ Enter ‘’ liên tục, muốn Vân trả lời mình nhanh chóng…. Sau 1 đống câu hỏi của hắn hiện lên. Vân trả lời hắn thẳng thắn !:

– Anh à, sự thật là em không đi đâu cả. Em đã nói dối để tránh gặp anh. Người yêu em du học xong bên Úc sắp về nước rồi. Em xin lỗi vì trước kia không nói với anh điều này…Sự thực là anh và em không hợp nhau đâu. Chúng mình nên chia tay. Anh và em cũng không thể mãi như thế này được. Em hơn anh 2 tuổi. Em cần 1 người đàn ông thực sự. Thế nhé, em đang chat với anh ấy !

– Mẹ kiếp, thế em coi anh là thằng trẻ con à ??? Hả ??? Anh là thằng ngu à ?????? Tại sao ? Tại sao em lại lừa dối anh như thế ??????? Tại saoooooooooooooooooooooooooooooooooooo ???????

Hắn cứ nhấn enter liên tục, 1 loạt những câu hỏi như thế liên tục hiện lên màn hình trong sự vô vọng……

Vân không nói gì. Cô ta chắc là đã out. Còn hắn. Chỉ biết là hắn đau lắm. Nỗi đau đó không diễn tả được bằng câu chữ, bằng lời. Nỗi đau trong lần chia tay này chỉ sâu thẳm trong tâm hồn hắn hiểu mà thôi.

– Thôi mày, không khóc nữa ! đàn ông gì mà… – Tuấn khuyên hắn qua điện thoại trong 1 lần hắn gọi đến nhà Tuấn tâm sự…

– Tao đau quá Tuấn ơi !!!

– Thôi đi mày, tao nghĩ 1 con điếm cũng không có gì là nên tiếc rẻ !

– Thằng chó này, nó không phải là điếm.– Hắn bênh vực Vân trước Tuấn.

– Mày lại bao biện rồi. Tao nghĩ thằng Hùng Zếch nó nói đúng đấy. Vân bỏ chạy chứng tỏ nó có tật giật mình. Sự rũ bỏ của nó đã chứng tỏ rằng nó là 1 con hàng chính hiệu như Hùng nói !!!

– Mẹ kiếp, nó không phải là 1 con hàng cao cấp. Tao tin nó bởi những lần nó đi chơi với tao đã chứng tỏ tất cả. Nó không đòi hỏi tao, lợi dụng tao về tiền bạc. Nó chỉ không chung thủy thôi. Nó yêu thằng du học bên ÚC chứ không yêu tao. Tao hận mấy đứa du học quá. Tại sao chúng nó toàn lừa dối nhau như thế nhỉ, chẳng nhẽ xa cách là cứ phải cặp kè để cho đỡ thiếu tình à ??

– Thôi ! Mày nghĩ tiêu cực quá ! Ừ thì Vân không phải 1 con điếm nhưng Vân nó là dạng không chung thủy ! Và mày phải hận nó thì đúng hơn đấy !. Tao nghĩ mày nên tìm 1 cô gái ngoan ngoãn và gần gũi, đơn giản thôi. Chứ mày nặng tình thế này không cặp kè được như bọn tao đâu. Đã cặp kè là phải có lúc chấp nhận ngã ngựa như thế !

– Nỗi đau này thật khó mà gượng dậy…- Hắn cúi mặt, lẳng lặng dập máy điện thoại bàn…..Máy điện thoại bàn này để trên chiếc bàn học cũ rích đầy bụi và mạng nhện….Hắn mở ngăn kéo bàn học ra, còn trong đó những tấm ảnh kỷ niệm 1 thời với mối tình học sinh, với người yêu đầu tiên là Thủy. Hắn chưa từng lật lại những tấm ảnh đó từ khi chia tay Thủy cho đến nay. Còn nhớ tấm ảnh hắn với Thủy chụp với nhau lúc ở sân bay, có lần hắn vò nát đi rồi quẳng ra cửa sổ. Thế mà hắn sau đó lại nhặt lại tấm ảnh đó và cho vào ngăn kéo kỷ niệm này. Đối với kẻ nặng tình nghĩa như hắn, kỷ niệm tình yêu không thể vứt đi và quên hoàn toàn. Chỉ có thể tránh nó đi, tránh nhìn vào nó cho đỡ đau, đỡ nhớ mà thôi. Hắn bỏ vào ngăn kéo kỷ niệm đó những tấm ảnh của hắn và Cẩm Vân. Rồi đóng sầm ngăn kéo lại. Riêng chiếc dây chuyền bạch kim Vân tặng, hắn vẫn đeo trên cổ với hy vọng 1 ngày nào đó sẽ gặp lại người yêu !

Tay sờ vào chiếc dây chuyền , hắn nhớ đến dáng hình VÂn lần đầu gặp gỡ trên vũ trường New Centery. Đôi mắt to quyến rũ, cặp môi bướng bỉnh và thân hình tuyệt đẹp. Hắn nhớ đến những cuộc chơi, nhớ đến nụ hôn đầu tiên của cả 2, nhớ đến những lần ái ân mặn nồng mà đau đớn xen lẫn tiếc nuối. Nếu như trước kia, từng kỷ niệm đẹp như tôn vinh tâm hồn hắn, như cho hắn bay lên trên mây thì ngày hôm nay, từng kỷ niệm đó lại xé toạc bầu trời tâm hồn của hắn, đẩy hắn xuống vực sâu đen thăm thẳm….Lời nói yêu ngọt ngào của Vân để rồi tiếp đó là sự lừa dối và lời chia tay phũ phàng, quả là 1 cái tát lật mặt hắn. Hắn không thể tin tình cảm con người lại đổi thay nhanh đến vậy ??? Phải chăng đó là thứ tình cảm của dân chơi !!!! ??? Vân chỉ thích hắn chứ không yêu hắn ??? Phải, người cô ta yêu là kẻ sắp bước chân từ nước Úc trở về Việt Nam. Còn hắn, cô chỉ thích thôi, chỉ cặp kè trong lúc cô thiếu thốn tình cảm thôi !!!.

Ôi thật nực cười cho cái số phận hắn, tưởng định cặp kè để chơi bời được ai, nay lại bị người khác cặp kè chơi bời lại. Vân quả là dân chơi số 1 !!!!

Vài ngày sau cú sốc mang tên Vân, hắn đã thay đổi hoàn toàn tính cách và diện mạo. Hắn không còn để mái tóc với cái mai và gáy dài công tử như trước nữa – Hắn cạo đầu gần trọc. !!! Gương mặt thư sinh ngày nào giờ xương xương đến bạc nhược, lún phún râu. Hắn rất cục tính. Đôi mắt giờ luôn hằn học và hắn nói to như thể đang quát tháo ai….. Ngó hắn giờ giống thằng phát xít thế hệ mới quá !…Và hắn lại tiếp tục lao vào những cuộc chơi…Không ai cản được hắn lấn sâu thêm vào vũng bùn nữa…Mà trước Vân có cản hắn chơi đâu nhỉ….Hắn giờ không có Vân vẫn chơi như thường !!! May ra có 1 cô gái nào đó giúp hắn suy nghĩ và làm tỉnh ngộ ra. Nhưng biết tìm đâu…..?

XY – Một vũ trường nằm ở mạn ngoại thành thành phố HCM. XY rất nổi tiếng trong giới ăn chơi Sài Gòn bởi những hoạt động mua bán, sử dụng ma túy và mại dâm gần như công khai. Trong 1 lần thắng bạc đậm hắn cùng nhóm Hắc Hải được Hải mập – 1 dân chơi Sài Gòn rủ đến vũ trường này thăm thú. Trước khi vào cửa, Hải Mập nhanh nhảu nói cho hắn :

– Nghe phong phanh trước kia Cẩm Vân hay lên đây chơi lắm anh à.

– Im mồm, tao đã bảo mày đừng nhắc đến tên nó cơ mà – Hắn quát Hải mập, mắt hằn học.

Cả lũ kéo vào sàn nhảy XY.

Sau 1 tiếng bê tha rượu bia. Hắn chạy vội vào phòng vệ sinh vì mắc tiểu.

Đứng cạnh tiểu cùng hắn là 1 gã đàn ông có khuôn mặt dài như mặt ngựa , tóc buộc đuôi ngựa, thân xác cao dong dỏng, phải đến hơn 1m90…nhưng mỗi tội thân hình gã ốm như cây sậy. Hắn đang thở dài trút đi nỗi buồn của mình, quay sang bên cạnh thì thấy người sậy cũng đang đi tiểu nhìn chằm chặp vào ”của quý” của hắn. Hắn cảm thấy rất khó chịu và bất bình thường ở gã người sậy. Cho đến khi nhìn dáng đi ẻo lả của người sậy, hắn mới cười thầm và nhận ra gã là 1 tên đồng tính luyến ái nặng. Lúc hắn đang rửa mặt soi gương, người sậy lại gần, giơ bàn tay với những móng tay dài vuốt má hắn với điệu bộ rất là đĩ thõa :

– Giời ạ, em xinh quá cưng !

Không nói câu nào, hắn vít tóc người sậy, cho một gối vào giữa mặt. Gã lảo đảo, hắn tiến tới đá thêm 1 phát vào mồm !!! .Hắn ra đòn nhanh và mạnh đến không ngờ như một robot được lập trình sẵn chỉ biết chém và giết !

– Từ lần sau tránh mặt tao ra nghe chưa thằng xăng pha nhớt ?

Hắn giật tóc người sậy lúc này đang quỳ xuống sàn nhà vệ sinh, lật ngửa mặt hắn lên….Cái đầu gối và cú đá của hắn đã làm bay mất chiếc răng cửa của người sậy!!!.. Miệng gã giờ bê bết máu….

Vì thời điểm đó ở phòng vệ sinh chỉ có gã và hắn nên hắn không vấp phải sự can ngăn nào. Hắn bỏ mặc người sậy với đôi mắt căm thù ở đó, đường hoàng bước ra sàn nhảy. Ánh đèn laser đặc biệt và tiếng nhạc ghê rợn ở XY tạo nên hiệu ứng kỳ lạ, làm hắn cảm thấy như mình đang ở dưới địa ngục, xung quanh là những bóng ma đang nhảy múa. Trong lờ mờ sương khói, hắn nhìn thấy 1 cô gái nhang nhác CẨm Vân đang điên cuồng trong những động tác gợi dục, ôm lấy dàn loa công suất lớn rồi cởi bỏ dần áo váy cho đến khi trên người chỉ còn mỗi bộ đồ lót. Bâu lấy cô là chục thằng đàn ông đang múa may, nhảy nhót trong những động tác cực rẻ tiền. Cảnh tượng đó hắn nhiều lần trông thấy, nhưng sao hôm nay thấy ghê tởm đến vậy ? .. Thì ra cô gái đó nhang nhác Cẩm Vân, mà thấy Hải mập bảo trước kia Cẩm Vân hay đến đây chơi. Điều đó gợi cho hắn sự liên tưởng ghê tởm…..Không hiểu sao lúc đó, hắn đi đến nhặt đống đồ cô ta vứt ra, rồi cầm lấy tay cô gái làm cô quay đầu lại. Trong chốc lát đó, hắn cứ ngỡ cô ta là Cẩm Vân, nhưng không phải. Cô gái này không thể xinh đẹp bằng Vân được !.Hắn đưa cho cô ta đống váy áo cô vừa vứt ra trước điệu cười hô hố của mấy thằng đàn ông xung quanh…..

Hải mập chạy đến lôi hắn đi :

– Anh say rồi…Chuyện của người khác, can dự làm gì…

Nhưng hắn đâu có say, hắn tỉnh lắm , miệng hắn nhìn cô gái và lắp bắp gọi :

– Vân…Vân…Vân ơi !!!

9 thằng bước ra khỏi cổng vũ trường XY để ra về. Bãi để xe của XY gần 1 công trường xây dựng, rất vắng người. Hải mập hét toáng lên khi nhìn thấy chiếc xe Lexus đời mới 6 chỗ ngồi của mình – dùng để chở cả hội đến sàn XY bị đập vỡ tan cửa kính, vỏ xe móp méo bởi hàng loạt những vết búa tạ.

Tên người sậy xuất hiện đằng sau chiếc xe với con dao dài, nhọn hoắt trên tay…Xung quanh gã là 14 tên khác cũng đang cầm lăm lăm trong tay dao nhíp, dao chọc tiết lợn, kiếm Nhật…….

Hải mập nhìn thấy người sậy, lắp bắp nói với hắn:

– Chết….chết…. rồi anh ơi, anh làm gì để Tư Ẻn phải kéo đồng bọn ra đây thanh toán thế này. Tư Ẻn là bảo kê của sàn nhảy này, em ruột của Ba Huỳnh, trùm xã hội đen thế lực bậc nhất Sài Gòn đấy anh ơi !!!!!!!!!!!

Bọn Tư Ẻn tỏa ra thành vòng tròn, bao vây lấy 8 anh em phi đội dân chơi Hắc Hải. Mồ hôi trên trán hắn rỏ ra từng giọt rơi nặng nhọc xuống bãi cát công trường.Thật không ngờ, gã đồng tính lại là một tay xã hội đen có tiếng. Hắn đã lấy mất chiếc răng cửa trên miệng gã. Thì nhất định gã phải lấy mạng hắn. Cứ nhìn cái đôi mắt đầy sự căm thù và con dao chọc tiết lợn nhọn hoắt trên tay Tư Ẻn thì biết. Giữa lúc đó, Hải mập run lẩy bẩy lại gần Tư Ẻn nói :

– Anh Tư , anh nể mặt ba má em. Tha cho hội anh ấy đi….

Tư Ẻn vung dao lên, rồi soạt 1 phát, Hải Mập thét lên đau đớn, nhát chém đã lấy đi của Hải mập 1 đốt ngón tay trỏ !!!!

– Mày nên cút khỏi đây nếu như không muốn tao cắt tai mày về cho chó ăn.

– Hải mập cút chạy thục mạng trong hoảng loạn. Tư Ẻn tiếp tục nói :

– Mấy Thằng Bắc Kỳ này, hôm nay tao sẽ dạy cho chúng mày 1 bài học khi bước chân vô lãnh địa của tao ! Không có thằng nào lành lặn trở về hết. Và mày, mày phải chết ! – Tư Ẻn ôm lấy cái miệng đang sưng vù, chĩa con dao nhọn về phía hắn .

– Hắn bước lên, dõng dạc trả lời :

– Mày chỉ cần thanh toán tao là đủ rồi. Bạn tao vô can.

– 7 người anh em Hắc Hải thấy hắn nói vậy không hề nao núng. Họ quyết tâm ở lại vì bạn chiến đấu đến cùng. Và họ thủ thế, sẵn sàng chiến đấu mặc dù trong tay không có 1 tấc sắt để làm vũ khí !

Hắn hô to : Các anh em, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu !!!!…

– Chạy thôi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Hắn nhanh tay cầm lấy viên gạch ném vào lũ xã hội đen làm chúng tách ra mở đường máu cho anh em chạy thoát. Tụi Tư Ẻn cầm dao chém liên tiếp những nhát hụt vào không khí. Bãi đậu xe được phi đội dân chơi Hắc Hải biến thành lợi thế để đánh du kích. Không có dao trong tay, họ cầm gạch ném liên tiếp vào tụi xã hội đen. Nhưng rồi thì họ cũng bị những nhát chém làm rách toạc cả áo, rách cả thịt, chảy cả nhiều máu. Đâu đó thét lên những tiếng đau đớn xen lẫn chửi bới. 1 khung cảnh hỗn độn chưa từng có tại bãi đậu xe của vũ trường XY….Không 1 dân chơi nào quanh đó nhìn thấy dám nhảy vào can ngăn. Bởi chúng đều rặt 1 lũ sợ chết !

Tụi Tư Ẻn thật là những tay xã hội đen thâm hiểm và độc ác. Chúng chém sa sả không ngừng vào bạn bè hắn, làm hắn nhìn thấy vậy sôi tiết, gào lên như 1 con thú !!!!!. Hắn cũng bị lãnh 1 nhát chém vào cánh tay trái !!!!….Lũ hèn hạ Tư Ẻn đánh người không vũ khí !!! Chúng là lũ đê hèn. Trong chớp mắt hắn vớ được chiếc ghế sắt của người trông xe đang vứt chỏng gọng giữa đường. Hắn bèn cầm chiếc ghế sắt này làm vũ khí phang liên tiếp vào lũ hèn giải vây cho đồng đội… Không ngờ, hắn đã hạ gục được 1 tên, rồi 3 tên,5 tên, 9 tên. Chiếc ghế sắt phát huy tác dụng vừa làm vũ khí, vừa làm lá chắn phòng thủ. Dao chém vào cũng phải văng ra và gãy !!!….Những tên xã hội đen còn lại cũng bị Hắc Hải giật lấy dao, chém cho bỏ chạy….

Còn riêng Tư Ẻn, đang nằm lê lết trên đường với 1 vũng máu… Nhìn thấy hắn đang tiến đến gần. Tên cô hồn Tư Ẻn chầm chậm rút ra trong túi áo khẩu súng lục. Nhằm vào hắn mà bắn :

– Đoàng !

Phần 11

Thu Hằng – Cô nữ sinh lớp 11A2 trường phổ thông trung học Chu Văn An – Hà Nội đang sửa soạn sách vở chuẩn bị cắp cặp ra về, bỗng nhận được cú huých tay từ Nhung – cô bạn học ngồi cạnh :

– Này , bạn ơi hôm nay tan học anh ấy đợi bạn ở cổng trường đấy. ! – Nhung cười, nét mặt rất là lém lỉnh.

– Kệ người ta, mà sao bà lại dẫn ông ý đến đây ? Người quen qua mạng, không tin tưởng được đâu !

– Haha, tôi có dẫn đâu, tự ông ấy vác xác đến đấy chứ. Ông ấy bảo chat với Hằng,xem ảnh Hằng, ngưỡng mộ quá nên hôm nay quyết tâm đến trường gặp tận mắt. À quên, còn mang theo 1 món quà tặng bà nữa. – Mắt Nhung chớp chớp

– Ui dào, thôi thôi, tôi ngại lắm, tôi trốn đây, kệ xác hắn !

Thu Hằng nói xong, nắm lấy mái tóc dài mượt mà rồi nhẹ nhàng lồng chun buộc tóc vào….Thấy Hằng lúc này bỗng dưng hiền dịu lạ thường, mắt Nhung tròn xoe ngơ ngác ???? Hằng quay sang Nhung mỉm cười thật hồn nhiên. Hằng luôn được Nhung và các bạn trong lớp 11A2 quý mến bởi vừa xinh đẹp như tranh vẽ, lại vừa ngoan ngoãn, học giỏi. Gương mặt nàng, nếu nhìn thẳng rất thánh thiện, phúc hậu. Nếu nhìn nghiêng, rất thanh thoát, kiêu sa. Cặp lông mày lá liễu, gọn gàng sắc nét như một nét phẩy. Điểm dưới là đôi mắt đen lay láy, hơi xếch lên đầy huyền hoặc. Chiếc mũi cao. Đôi môi hồng dịu dàng. Làn da trắng mịn như tuyết…. Vai nàng thon đi kèm với thân hình cân đối, mảnh mai như một nàng tiên !!!. Chỉ có thể mượn thơ tả Thúy Vân trong Truyện Kiều mới có thể lột tả được hết vẻ đẹp của Hằng :

Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang

Hoa cười ngọc thốt đoan trang

Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da !

Khoác chiếc túi đựng sách vở bên vai, bước ra đến cổng trường, Hằng rụt rè ngó quanh xem có thấy bóng dáng của kẻ định gặp nàng không ? Ngó mãi chẳng thấy, Hằng hớn hở mừng thầm rồi tung tăng ra chỗ gửi xe lấy xe máy về. Nhưng ngờ đâu, ở nơi gửi xe, kẻ định gặp nàng xuất hiện với món quà to tướng trên tay. Thì ra là hắn, hắn là cái thằng nhân vật chính của truyện này chứ ai !

– Chào Hằng ! Nhân ngày đầu gặp gỡ, anh có món quà này tặng em ! – Hắn cười hớn hở đưa cho Hằng món quà . Chỉ hắn mới biết trong đó có cái gì. Xin được tiết lộ là trong đó có hơn 2000 cái kẹo mút !!!

Hằng nhận lấy món quà với thái độ bẽn lẽn, ngượng ngùng. Bên cạnh Hằng là Nhung, lúc này đang khoái chí cười sằng sặc. Hằng lườm Nhung 1 cái rồi quay sang nói với hắn :

– Em cảm ơn anh ạ !

Thu Hằng chở Nhung về cùng trên chiếc xe máy Attila. Nhung ngồi sau ôm lấy món quà hộ Hằng, không quên nháy mắt với hắn. Thì ra Nhung đã mai mối Hằng cho hắn, tiết lộ cho hắn biết là Hằng rất thích ăn kẹo mút. Hắn đã bao lần rủ Hằng đi gặp mặt nhưng toàn bị nàng từ chối thẳng thừng. Nên quyết định quả này chơi trội, bất ngờ đến tận trường gặp và tặng nàng 2000 cái kẹo mút, cho mút cả năm không hết luôn !

Nhìn thấy bóng dáng 2 cô bé tuổi teen đã khuất đằng xa. Rồi nhìn về mái trường Chu Văn An quen thuộc. Nghe thấy tiếng ve kêu râm ran giữa trưa hè. Hắn chợt nhớ đến thời áo trắng học sinh của mình. Mái trường cổ kính này đã dìu dắt bao thế hệ học sinh Hà Nội, trong đó có hắn đã đi qua….

Hắn đang sống trong những ngày chói chang rực nắng đầu tiên của một mùa hè sôi động !.. Ngẩng lên nhìn mặt trời đang lan tỏa ra những tia nắng vàng rực rỡ, hắn cảm giác cuộc đời như lật sang trang mới. Giở lại quá khứ vài tháng trước, hắn nhớ đến trận đánh nhau với tụi xã hội đen Tư Ẻn. Tư Ẻn nhằm súng vào hắn, nhưng chiếc ghế sắt hộ mệnh đã cứu mạng hắn. Viên đạn đi trúng chiếc ghế. Rồi xô hắn ngã văng ra. Cùng lúc đó cảnh sát ập đến vây ráp, khống chế Tư Ẻn. Cảnh sát không truy cứu hắn và nhóm Hắc Hải, bởi trận đánh đó đã giúp họ lần ra đầu mối và truy quét triệt để nhóm xã hội đen Ba Huỳnh. Nhưng nhóm Hắc Hải và hắn đã phải trả 1 cái giá đắt, có người bị chém đến mù mắt, có người chằng chịt những vết chém , thương nặng phải vào viện cấp cứu….Hắn cũng lãnh 1 nhát chém vào cánh tay trái, nhưng may sao là nhẹ. Sau lần chết hụt kinh hoàng đó, bố mẹ hắn khóc than kêu gào ầm ĩ…., rồi đi cầu khấn giải hạn cho hắn. Thời gian sau đó hắn chỉ ở nhà ăn và ngủ, bồi bổ sức khỏe. Quãng thời gian đó hắn làm quản trị cho trang web diễn đàn trường THPT Chu Văn An và quen với một cô bé tên Nhung. Rồi sau đó thấy avatar của Nhung là một cô gái rất xinh. Hỏi ra mới biết đó là Thu Hằng, bạn cùng lớp Nhung. Nhung thần tượng Hằng đến mức suốt ngày để avatar là ảnh Hằng.

Nhảy vào nick chat với Hằng. Hắn thấy nàng thật hiền dịu, mềm mại nữ tính nhưng đôi lúc cũng nghiêm khắc, cứng rắn không kém….đàn ông ! . Cá tính hiền dịu, Hằng thừa hưởng từ mẹ. Còn cá tính mạnh mẽ, Hằng thừa hưởng từ cha. Biết hắn vốn là 1 dân chơi, trong những lần tâm sự trên mạng, Hằng khuyên nhủ hắn rất thật lòng là làm gì, chơi gì cũng phải nghĩ đến cha mẹ. Câu nói đó của nàng làm hắn thấy rất thấm thía. Sự đan xen giữa hiền dịu và nghiêm khắc của cô gái 17 tuổi đã làm mê hoặc chàng trai 20 . Để đến hôm nay, chàng đến tận nơi đây để gặp Hằng và tặng nàng 1 món quà !!!

– Trời !!! Sao anh lại biết em thích ăn kẹo mút ?????? Thì ra Nhung nói cho anh biết hả ?? – Hằng nhắn tin vào di động cho hắn khi đã ở nhà và mở hộp quà ra.

– Haha. Ừ. Ngó cái mặt ngỡ ngàng của em hôm nay buồn cười quá.

– Cái mặt anh…..Nhìn như con heo ý. Em để ý anh ở ngoài không đẹp trai như trong ảnh.

– Ừ, anh thì lúc nào mà chẳng xấu. Nhìn em ở ngoài trông xinh rực rỡ hơn trong ảnh.

– Em ít khi đụng đến thỏi son hộp phấn lắm. Hihi. Đến trường học em chẳng bao giờ trang điểm cả. Thế mà anh lại khen xinh rực rỡ hơn trong ảnh. À, em phải đi học thêm rồi. Bibi anh nhé. 1 lần nữa cảm ơn anh về món quà. Em ăn nhiều kẹo, nhỡ đau bụng thì anh chết với em đấy !

Những ngày sau đó, tối nào hắn cũng ngắm ảnh Hằng nhiều lần trước khi đi ngủ. Càng ngắm, càng thấy nàng xinh. Chỉ có những người hiểu về cái đẹp mới thấy được vẻ đẹp đích thực là vẻ đẹp mộc mạc nhất, và càng ngắm thì càng thấy đẹp. Hắn quen không biết bao nhiêu mỹ nữ Hà Thành , cô gái nào cũng chát phấn chát son lòe loẹt, ăn mặc như con công con quạ, dù có thích và quyến rũ hắn đến mấy, hắn cũng chẳng thèm để ý. Riêng Hằng thì lại khác, Hằng giản dị không chút phấn son, và chẳng thèm để ý đến hắn dù chỉ một mảy may. Hắn mời Hằng đi chơi bao lần. Nàng đều thẳng tay từ chối. Chỉ đến khi nhận thấy hắn là một người tốt nhưng mỗi cái tội ham chơi, nên Hằng mới nhận lời đi chơi với hắn vài bữa. Trong những lần đi chơi đó, Hằng nhiều lần phê phán hắn thẳng tay, gay gắt !. Day đúng vào cái khuyết điểm của hắn ! Làm hắn lộ rõ cái tật xấu ra mà chỉ trích ! Cho hắn ngượng. Cho hắn thấy là mình đã sai. Hằng nói : ‘’ Anh là kẻ vô công rồi nghề, bất tài lắm anh biết không, đàn ông mà thế à ? Sau này em sẽ không bao giờ yêu 1 người đàn ông như anh đâu‘’ – Hằng nói vậy làm hắn tức, tức lắm, nhưng cô ta nói đúng. Và, để cho Hằng có cái nhìn tốt hơn về mình. Hắn dần từ bỏ những cuộc chơi, chăm chỉ làm ăn kinh doanh, mở một cửa hàng bán quần áo thu hút khá đông các em tuổi teen đến mua. Chăm chỉ ôn luyện và thi đỗ vào APTECH – trung tâm đào tạo lập trình viên tin học quốc tế. Cha mẹ hắn rất hài lòng trước những thay đổi không ngờ từ cậu con trai.

Trước những cố gắng không ngừng của hắn và tình yêu hắn trao cho Hằng theo thời gian ngày một chân thành. Hằng đã không ngại ngần trao trọn vẹn trái tim mình cho hắn. Họ đã yêu thương nhau một cách thật tự nhiên và giản dị.

Anh à, hôm nay anh đưa em đi đâu ? – Thu Hằng ôm lấy hắn trong một buổi tối trời đầy trăng sao.

Hắn mỉm cười, mắt ngước lên trời :

– Anh sẽ đưa em đến những vì sao

– Anh chỉ bốc phét !. Đừng nói là lại đưa em đến góc café hôm nọ rồi cái tay lại sờ mó linh tinh nhé !

Thế đó, Hằng có những câu nói luôn làm cho hắn phải phì cười giòn giã. Hằng bắt thóp tâm lý hắn còn hơn cả cha, cả mẹ hắn. Đôi lúc hắn nhìn vào đôi mắt đen lay láy của nàng mà thủ thỉ rằng : ‘’ Em đúng là một nửa của cuộc đời anh, chẳng cần phải nói những lời đầu môi, em cũng hiểu được anh, cũng biết được anh yêu em đến như thế nào phải không ?

Hằng đáp :

– Thế bây giờ anh mới biết à ? Tình yêu là như vậy ! Đôi khi chỉ nhìn vào mắt nhau là hiểu được tất cả. Em là người coi trọng hành động hơn lời nói.

– Đôi lúc anh tự hỏi không biết vì sao em lại yêu anh…trước 1 quá khứ đầy biến động của anh như thế ?

– Anh đừng nghĩ tới quá khứ đau buồn, hãy cố gắng xây dựng 1 tương lai tốt đẹp hơn !. Anh là một người tốt, chỉ có điều cái tâm của anh nó không được trong sáng cho lắm thôi….

– Anh hiểu, anh đã thật may mắn khi gặp được em. Em là 1 nàng tiên. Em là 1 vị thần. Em đã làm cho anh tốt lên đến không ngờ….

– ….Anh đừng ca ngợi em như thế. Phần nhiều là do anh tỉnh ngộ ra mà thôi !

– Giờ anh mới hiểu vì sao tên em là Thu Hằng. Em nhìn mặt trăng đêm nay đi. Em đẹp như trăng rằm mùa thu vậy……

Thế rồi họ ngước mắt nhìn lên bầu trời, mặt trăng sáng trong, tròn vành vạnh, thánh thiện, phúc hậu như khuôn mặt Hằng. Từng cơn gió nhè nhẹ khẽ lay động cảnh vật xung quanh, cảnh đẹp, trăng đẹp, không có rượu mà sao hắn cảm thấy như là đang say ? Phải, còn có thứ men nào làm hắn say được hơn việc nhìn vào đôi mắt Hằng, đang mơ màng nhìn hắn, cùng làn môi đang chạm nhẹ vào môi hắn….Hắn vuốt nhẹ lên tóc nàng rồi như ngủ say trong hương thơm dịu nhẹ ấy…

Sau 6 tháng quen và yêu Hằng, nàng đã làm hắn quên hoàn toàn Cẩm Vân. Bởi hồi yêu Cẩm Vân, hắn là 1 con người khác, 1 dân chơi chính hiệu. Còn giờ đây, hắn đã chín chắn hơn trước nhiều, và quan trọng hơn – hắn đã không còn là 1 dân chơi !…Cẩm Vân đã nói thật đúng : ‘’ Rồi sẽ có ngày anh quên em thôi ‘’. Phát súng định mệnh đã báo hiệu kết thúc vĩnh viễn mối tình gian dối mang tên Cẩm Vân và những tháng ngày ăn chơi, sa đọa của 1 dân chơi toàn diện bậc nhất Hà Thành !…Để rồi giờ đây dân chơi thưở nào là 1 anh chàng ngoan ngoãn đầu tắt mặt tối với cửa hàng cửa hiệu, với học hành, và cả việc làm hài lòng cô người yêu bé nhỏ nữa !

Một ngày cuối tháng 9. Tuấn – thằng bạn dân chơi thưở nào gọi điện cho hắn:

– Mày, mày ơi…mày….biết tin gì chưa ?

– Sao hả ?

– Cẩm Vân chết rồi !

– Mày đùa tao à, tao không có thì giờ để đùa với mày đâu !!!!

– Cẩm Vân chết rồi !!! Người yêu cũ của mày chết hôm qua rồi !!!Chết vì SIDA !!! Mày quan hệ với nó có dùng bao không ????????

– Thật….thật không mày….

– Tao thề danh dự, chẳng nhẽ tao lại đùa mày cái chuyện sống chết à !!! Tao vừa đi viếng nó về !!!

Hắn dập máy, tim đập thình thịch. Cho đến lúc dập máy hắn cũng không tin là thằng Tuấn nói thật. Hắn phi xe vội vàng đến nhà Cẩm Vân trên phố Bà Triệu. Cửa hàng Miss Susan vẫn mở cửa và đông khách như mọi ngày. Hắn chạy nhanh vào gặp cô nhân viên :

– Chị làm ơn cho em gặp Cẩm Vân !

– Ở đây không có ai tên là Cẩm Vân anh ạ ! – Cô nhân viên niềm nở.

– Cô Cẩm Vân mà có bố là chủ của căn biệt thự này mà….

-Xin lỗi, anh nhầm rồi ạ …Chủ của căn biệt thự này là một phụ nữ độc thân..

– Xin lỗi chị có thể cho gặp người phụ nữ đó được không ?

– Anh đợi em một chút, để em nối máy cho anh gặp cô Vinh – là chủ của căn biệt thự này !

Đầu dây bên kia vang lên một giọng phụ nữ khàn đặc :

– Alô, à Cẩm Vân hả ? Vân là cháu gái tôi. Bố nó gửi nó ở nhờ nhà tôi mấy tháng vì bố nó hay đi công tác xa. Nhưng…Vân mất hôm qua rồi cháu ạ…- Tiếng người phụ nữ nấc lên nghẹn ngào, rồi bà ta khóc, nói lắp bắp không thành câu nữa :. – Bây giờ cháu qua ngay nhà tang lễ 125 Phùng Hưng tiễn bạn ấy đi…

Article Categories:
Thập cẩm
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/