Jul 1, 2008
49 Views

3 mối tình và kết cục của 1 dân chơi …!(phần 12-13)

Written by

Phần 12

Chiếc máy điện thoại NOKIA 7610 trong tay hắn rơi bộp xuống đất, hắn lảo đảo ôm lấy khuôn mặt, rồi tưởng ngất ra đó !!! rồi hắn ngồi sụp xuống cầm chiếc điện thoại lên bấm số, từng ngón tay run lẩy bẩy. Khách hàng của Miss Susan không hiểu chàng trai trẻ này mắc chứng bệnh gì mà tay run đến nỗi cầm chiếc điện thoại lên rồi lại để rơi tiếp. Thế rồi chật vật mãi, hắn cũng bấm được số di động của Tuấn :

– Mày….mày…có…thể…kể cho tao…đầu đuôi sự việc được không? – Giọng hắn run run, thều thào…
Đầu dây bên kia, Tuấn nói với giọng sợ hãi :

– Sáng nay tao mới biết tin. Hãi quá. Cái Phương nó thân với Vân nhất, lại ở cạnh Vân lúc nằm viện hấp hối. Mày thử hỏi Phương xem…

– Ừ….tao nhớ ra Phương rồi…mày…tao..nhờ…mày…thay mặt tao thắp giùm nén hương nhé……

– Này, tao về nhà rồi. Sao mày không đến….??? Alo…alo… !!!! – Tuấn cứ ”alo” liên tục nhưng không có câu trả lời nào từ hắn cả….

Hắn lê những bước chân nặng nề ra khỏi Miss Susan, căn biệt thự đầy hoài niệm về một mối tình dân chơi….Miss Susan vẫn còn đó hào nhoáng và sừng sững ngự trị trên con phố Bà Triệu nhưng cô tiểu thư Cẩm Vân thưở nào đã vĩnh viễn không còn…Bầu trời kéo những bóng mây xám xịt cùng với cơn giông tố nổi lên như báo hiệu điềm gở sắp sửa xảy đến với chàng trai 20 tuổi. Điểm đến của hắn lúc này là nhà Phương ở khu E6 tập thể Thành Công chứ không phải là nhà tang lễ 125 Phùng Hưng !. Phương là cô bạn thân nhất của Cẩm Vân mà trước kia hắn và Vân đã từng lên nhà cô chơi. Phóng xe vù vù trên đường bất chấp những cơn gió lốc hắt bụi mù mịt vào mặt, hắn quyết tâm đi gặp tận mặt Phương để tìm hiểu đầu đuôi sự việc. Hắn vừa đến chân cầu thang khu nhà tập thể – lúc này đang tối om om vì mất điện thì trời đổ cơn mưa như trút nước. Nếu như 10 tháng trước hắn và Cẩm Vân nắm tay nhau bước lên từng bậc thang trong tràn trề hạnh phúc thì ngày hôm nay chỉ còn có mình hắn lẻ loi, khổ sở bước đi trong bóng tối mịt mùng ….Lên đến tầng 3, tìm đến căn hộ 308, hắn dò dẫm bấm chuông cửa. Một lúc sau thấy Phương xuất hiện với mái tóc rối bù, đôi mắt sưng vù, tay cầm khay nến nép mình vào cửa …Ánh sáng lập lòe của cây nến cùng bộ đồ ngủ màu trắng làm cô ta lúc này trông gần giống với một con ma.:

– À, chào..chào…anh….- Đôi môi Phương cảm giác như không mấp máy….

– Anh muốn hỏi em chút việc…

– Mời…anh…vào…nhà ! – Phương nói không ra hơi

Tiếng chuông đồng hồ nhà Phương ngân lên, kim giờ chỉ đúng 18 giờ ….Ngoài trời, mưa càng lúc càng to. Sấm chớp nổi lên đùng đùng. Phương cài thật chặt then cửa kính của căn phòng để tránh đi tiếng ồn…..Rồi tay bê khay nến, cô chậm rãi đặt xuống bàn. Hai con người lặng nhìn vào ánh nến không ai mở lời trước…Đôi tai hắn lúc này không phân biệt nổi tiếng giây đồng hồ hay là nhịp tim mình cứ đập ‘’ Thịch….thịch….thịch…..Tâm trí hắn cảm giác căn phòng lúc này dường như nằm ngoài mọi quy luật về không gian và thời gian….Rồi cũng đến lúc ai đó phải mở lời, hắn hỏi Phương khi cái mặt cứ cúi gằm xuống:

– Em là bạn thân nhất của Vân, em có thể kể cho anh nghe lý lịch của Vân và tất cả những gì đang xảy ra được không ?

…Phương dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, sưng vù vì khóc. Đôi bàn tay với những móng được sơn màu đen của cô gạt gạt cái mái tóc hơi lòa xòa xuống mắt…. Rồi nhìn vào ánh sáng ngọn nến, Phương chậm rãi nói trong hồi tưởng :

– Em và Vân chơi thân với nhau từ hồi bé tí xíu…Ba má Vân ly thân từ khi cô ấy mới lên 6. Vân sống với mẹ ở Sài Gòn. Gia cảnh của Vân rất nghèo, nhưng Vân lại có tính sĩ diện và đua đòi. Năm lớp 11, Vân bỏ nhà, bỏ học đi sống với chàng người yêu hơn cô 3 tuổi. Mẹ Vân rất đau lòng khi thấy cô con gái xinh đẹp của bà ngày một sa đà hư hỏng….À, anh xem này, ảnh Vân năm lớp 11 khác bây giờ nhỉ .- Phương tự nhiên lấy quyển album ảnh ở cạnh bàn ra cho hắn xem ảnh Vân năm lớp 11 chụp cùng với Phương. Hắn có ngó qua nhưng không nhìn kỹ.

– Kể tiếp đi em… – Hắn bồn chồn.

– Thế rồi mối tình vội vã ấy cũng chóng qua…tưởng là đôi tình nhân con nít đó sẽ cưới nhau. Ai dè, chàng trai đó đã rũ bỏ Vân để chạy theo một cô gái khác. Sau khi bị phản bội,Vân ngày một chán đời, rồi sa đà thêm vào những cuộc vui. Nhà Vân nghèo xác xơ. Nhưng để có tiền ăn chơi, ra vẻ với chúng bạn. Vân nhắm mắt tham gia vào một đường dây gái gọi cao cấp chuyên phục vụ cho các đại gia, mà cô ta vẫn thường hay nói dối mẹ là đi làm người mẫu….. Đường dây gái gọi đó bị sập, Vân may sao là không bị bắt. Nhưng với số tiền kha khá đã có trong tay cộng với nhan sắc ngày một mặn mà, Vân đã khoác lên mình bộ cánh mới, hóa thân thành 1 tiểu thư nhà giàu, 1 dân chơi của nhóm Tứ Đại Mỹ Nhân xinh đẹp, sành điệu bậc nhất Sài Thành. Có không biết bao nhiêu là công tử, đại gia si mê, đưa đón Vân….Vân đã có không biết bao nhiêu là mối tình . Nhiều đến nỗi cô ta kể là chính cô cũng không nhớ nổi nữa ! Nhưng tất cả chỉ là cặp kè lợi dụng, đàn ông đến với Vân vì nhan sắc, còn cô ta cần đến họ vì tiền. Cuộc sống của Vân cứ tiếp diễn như thế cho đến khi….

Phương ngừng lại, uống ngụm nước cho đỡ rát cổ, rồi lại chậm rãi nói tiếp :

– Cho đến khi má Vân mất vì ung thư. Vân chuyển ra Hà Nội sống với ba. Ba Vân thường phải đi công tác xa, lại có tính trăng hoa hay dẫn gái về nhà. Nên Vân thấy vậy ngứa mắt chuyển đến ở cùng bác tại căn biệt thự mặt phố Bà Triệu….Rồi Vân gặp và quen anh, Vân thường xuyên ca ngợi về anh cho em nghe. – Phương bỗng nhoẻn miệng cười trong xót xa, ngẩng mặt lên nhìn hắn : – Vân khen anh là 1 dân chơi toàn diện nhất và tốt với cô ta nhất từ trước tới nay cô ta từng được thấy. Vân yêu anh chứ không hề lợi dụng anh như những kẻ khác. Vân kể là khi yêu anh, Vân có cảm giác quá khứ nhơ nhớp kia đã lùi xa mãi mãi. Nhưng rồi cái quá khứ đó đã thật sự không thể gột rửa được, khi 1 người bạn của anh tiết lộ cho anh biết về quá khứ của Vân, điều đó làm cô ta rất sốc. Vân biết sớm muộn gì anh cũng sẽ tìm hiểu đến tận cùng và bỏ cô ta bởi vì Vân biết, anh sẽ chẳng bao giờ yêu và lấy làm vợ 1 con điếm, phải không anh ????

– Huhu…Vân ơi là Vân…. – Hắn ôm lấy mặt khóc

– Thế rồi cùng thời điểm đó….Một người tình cũ của Vân, là 1 du học sinh người Việt nhưng đã mang quốc tịch Úc, trở về nước. Anh chàng đó tên là gì nhỉ? Em không nhớ nữa, nhưng chỉ nhớ anh ta có bộ râu quai nón rất Tây !!!. Anh ta hứa hẹn với Vân trước đó qua những lần cả hai chat chit, điện thoại với nhau là sẽ cưới Vân làm vợ, rồi đưa Vân đi khỏi Việt Nam và sinh sống ở bên Úc. Cơ hội đó đã khiến Vân quyết định chia tay anh để bám lấy một bến đỗ an toàn và chắc chắn hơn. Rời bỏ Việt Nam cũng là rời bỏ cái quá khứ nhơ nhớp của cô ta để bắt đầu một cuộc sống mới nơi chân trời mới, và lại thật vương giả khi làm vợ chàng râu quai nón , vốn là một đại gia cực giàu bên đó. Nhưng khi mọi thứ đã xong xuôi, Vân chuẩn bị bước sang nước Úc thì….Vân lâm bệnh nặng, ho ra máu, rồi sốt cao, khó thở và phải vào bệnh viện cấp cứu. Khi xét nghiệm,bác sỹ nói bệnh của Vân đang ở giai đoạn AIDS, vô phương cứu chữa…..Lúc đó Vân mới bàng hoàng khi không biết mình nhiễm HIV từ khi nào …!!!! – Phương sụt sùi khóc…rồi mếu máo :

– Nằm viện nửa tháng, Vân ngày một héo hon và tàn tạ đi, không thể nhận ra cô gái xinh đẹp Cẩm Vân của anh thưở nào nữa….Hu…hu… Mấy lần em ngồi cạnh Vân, toàn thấy Vân toan định lấy di động gọi điện cho anh, nhưng cô ta không thể !!!. rồi đến lúc hấp hối, mê man bất tỉnh cận kề cái chết…Vân luôn gọi tên anh trong sự đau đớn dằn vặt khôn nguôi …. ….

– Ối giời ơi Vân ơi là Vân – Hắn khóc rống lên thảm thiết, tay hắn đấm bùm bụp vào ngực mình !!!. Rồi cái mồm hắn ngoạc ra : Huhu….Sao số phận 2 ta bi thảm thế này…..!!!!

Tay gạt giọt nước mắt đang lăn dài trên má, mũi sụt sịt…Phương nói tiếp :

– Trước khi mất, Vân còn dặn em là không được nói sự thật cho anh. Kẻo cô ta không còn mặt mũi nào nữa cả…Vân luôn muốn hình ảnh của Vân trong mắt anh phải thật đẹp và đài các. Nhưng hôm nay, em đã nói, em thật có lỗi với Vân….

– Vậy là đã rõ tất cả, anh phải đi đây em….!!…- Hắn chợt đứng vùng dậy, tay cầm chiếc khăn lau vội đi nước mắt, chực đi ra phía cửa. Phương nhìn hắn ngạc nhiên:

– Mưa bão thế này, anh định đi đâu ?

– Anh phải đi tìm gặp 1 người. – Gương mặt hắn lúc này rất mất bình tĩnh – Em à, anh muốn nhờ em 1 việc…

– Việc gì hả anh ?

– Em nhớ tiễn đưa Vân đến nơi an nghỉ cuối cùng, rồi thay mặt anh thắp cho Vân nén hương, cầu nguyện cho linh hồn cô ấy….Nhớ nói với Vân là anh không thể đi được vì anh đau lòng lắm, anh sẽ giữ mãi hình ảnh của Vân trong trái tim và vẫn tự nhủ với bản thân mình rằng, Vân vẫn còn sống ở đâu đây. Một ngày nào đó, Vân mồ yên mả đẹp nhất định anh sẽ tới thăm cô ấy !

– Anh đi cẩn thận nhé…Nếu có thông tin gì thì nhớ gọi cho em….

Gió vẫn thổi ào ạt. Mưa vẫn rơi nặng hạt. Hắn lê từng bước xuống cầu thang tối. Phương lặng lẽ nhìn cái dáng đi khắc khổ ấy mà lòng cô đau đớn không kém gì hắn….Phương biết là trong lòng chàng trai đó đang nghĩ gì….Vân chết vì HIV cũng khiến bao kẻ phải lao đao khổ sở. Biết đâu chàng trai khỏe mạnh và đẹp mã kia cũng đang mang trong mình con virus quái ác đó.Phải chăng đó là kết cục bi thảm của những dân chơi ?????

Nước mưa xen lẫn nước mắt làm cho mắt hắn nhòa đi không thể thấy rõ đường. Hắn cố vượt mưa, vượt gió băng băng qua 1 cánh đồng, rồi qua 1 nghĩa địa để tìm gặp 1 người. Người đó chính là lão thầy bói thưở nào.Hắn vẫn nhớ như in lần cùng Cẩm Vân xem bói . Hôm đó lão già nói 10 tháng nữa Vân lấy chồng mà lão giật mình tí ngã ngửa ra đằng sau, mặt lão trắng bệch, miệng lão méo xệch !!!. Từ hôm đó đến hôm Vân mất, hắn tính nhẩm đúng 10 tháng lẻ 5 ngày !!!.

Khung cảnh trước mặt hắn lúc này thật tan hoang…. Cây to cạnh nhà ông thầy bói bị mưa bão làm đổ rạp cả xuống, đè lên chiếc cổng sắt méo mó. Mưa càng lúc càng to. Gió càng lúc càng mạnh. Sấm sét ầm ầm, loằng ngoằng trên trời….. Hắn ngó vào trong sân, nhìn vào ngôi nhà được thiết kế cổ kính giống như 1 ngồi chùa, lúc này đóng cửa im ỉm. Nhưng bên trong ngôi nhà đó vẫn le lói ánh đèn. Hắn tắt động cơ xe…rồi ướt như chuột lột, hắn trèo qua thân cây bị đổ, chạy vào sân.…

– Ông lão ơi !!!! – Hắn gọi to, tay đập cửa rầm rầm

Chiếc cửa không khóa chợt mở toang làm hắn mất đà, ngã quỳ về phía trước.Hắn ngẩng mặt lên thì nhìn thấy đôi mắt của Phật Bà Quan Âm Bồ Tát thật nhân hậu !!! .. Nhưng lúc này do nhìn thấy hương khói, hắn bỗng sợ sệt rồi chạy một mạch sang gian bên cạnh.

Gian phòng bên cạnh xuất hiện lão già có gương mặt giống loài trâu đang ngồi thiền trên sập… mắt lão nhắm tịt, cả người lão tĩnh lặng như pho tượng. Một bên cạnh lão là chiếc đèn dầu. Còn một bên cạnh lão là con mèo trắng đang mải liếm chân…Hắn lại gần , khẽ lay gọi :

– Này, ông ơi, ông ơi…..

Con mèo nhìn thấy người lạ, từ trên sập nhảy bộp xuống đất….làm hắn thoáng giật mình…. Đôi mắt xếch của ông lão quãng hơn 70 tuổi hé mở ra chầm chậm trên đôi gò má cao vót… Ánh mắt lão nhìn hắn đầy thương xót :

– Nó chết rồi phải không con ???– Giữa lúc này, ở ngoài kia một tiếng sét như muốn nổ tung cả trời đất vang lên…: Roẹt roẹt, bùm bùm….Tiếng ai đó kêu lên thất thanh !!!

Câu nói của lão khiến người hắn tự dưng nảy dựng lên như điện giật rồi hắn quỳ sụp xuống chắp tay vái lạy, với bộ dạng khổ sở, co quắp, gương mặt hắn đau đớn tột cùng…Hắn nói trong nước mắt :

– Tại sao ông biết trước Cẩm Vân sẽ chết mà không nói ????…Tại sao ???? Hay chính ông đã phù phép làm Vân chết ???– Hắn gào lên với giọng khan đặc – Ông có biết là Cẩm Vân chết nghĩa là tôi sớm muộn gì cũng chết theo không ???

Ông thầy bói chau đôi mày sâu róm , mắt nheo lại nhỏ tí….Rồi miệng lão cất giọng sang sảng, nhưng nói từ tốn :

– Đúng là ta đã biết trước nhưng ta không thể cản lại được những gì đã thuộc về Duyên Số. Con đứng lên đi và ngồi cạnh ta, ta sẽ giải thích !

Hắn đứng dậy, tiến tới ngồi cạnh ông lão. Gian phòng bỗng im phăng phắc, không hiểu sao tiếng mưa rơi, tiếng sấm chớp lúc nãy giờ biến đi đâu hết cả…..Con mèo trắng lại đến bên cạnh ông lão, rồi nhảy vào lòng ông để được vuốt ve. Lão chầm chậm nói trong khi vuốt nhè nhẹ những móng tay cáu bẩn lên bộ lông mượt mà của chú mèo :

– Tình yêu con người phụ thuộc vào hai chữ Duyên Số. Duyên là hoàn cảnh gặp gỡ nhau, rồi tìm đến với nhau là do Trời Phật định đoạt. Còn Số là bền đến đâu, yêu thương nhau thế nào, lựa chọn con đường nào để cùng nhau đi đến hạnh phúc, là do Con Người định đoạt. Con và Cẩm Vân yêu nhau nhưng không đồng tâm hợp lực để chọn cho mình con đường đi tới hạnh phúc đích thực…nên tình yêu sớm tan vỡ. Người ngoài nhìn vào cái bề nổi đẹp đẽ, giàu có của 2 con khi còn yêu nhau, họ thèm muốn, họ tưởng là rất sung sướng nhưng thực ra đến giờ phút này kết cục lại rất bi thảm. Thế mới biết là đời người không biết thế nào là sướng, cũng không biết thế nào là khổ ! Đúng là nếu không cảnh giác thì trong phúc thật dễ có họa !!!!

Lão già ngừng lại, quay gương mặt giống loài trâu nhìn vào khuôn mặt đang sợ sệt của hắn, cất giọng:

– Nhưng nguyên nhân chủ yếu trong chuyện này vẫn là ở Cẩm Vân. !!! – Mắt ông lão trừng trừng nhìn hắn, vằn lên những tia máu đỏ – Lần xem tướng Vân, ta có cảnh báo cô ta là phải biết điểm dừng trước những ham muốn tầm thường. Nhưng bản tính Vân vốn ngang bướng, lại sĩ diện, đua đòi nên có nghe mà không có sửa !!!. Bản tính này hình thành là do từ nhỏ không có sự giáo dục chu đáo từ cha mẹ. Cô ta đã không biết được điểm dừng trước những ham muốn tiền bạc, danh vọng và hưởng thụ để rồi mù quáng chọn sai con đường. Con đường đó đã dẫn Vân đến cái chết và mất đi người đàn ông yêu thương mình đích thực .Người đàn ông đó là con. !!! , là con !!!– Lão già chỉ thẳng tay vào mặt hắn !, như là đay nghiến.

Hắn ngỡ ngàng trước lời nói của ông lão. Phải, hắn nghĩ về trước kia, hắn đã yêu thương Vân thực sự, nhưng Vân là một cô gái không chung thủy, không trân trọng lấy tình cảm đó. Đã từ bỏ hắn để đi với người tình giàu có hơn, …!!!. Nhưng trong lời lẽ của ông lão, hắn có đôi chỗ khó hiểu, nhưng nhất định hôm nay hắn sẽ ghi lòng tạc dạ để một mai tìm hiểu kỹ càng hơn !

Lão già buông tay xuống, lại tiếp tục vuốt ve con mèo, rồi lại nói :

– Ta biết con là người đa cảm, có lòng vị tha lớn, con sẽ sẵn sàng bỏ qua quá khứ lầm lỡ của Vân để yêu thương cô hết lòng.. Nhưng tiếc rằng, Vân lúc này có bật nắp quan tài sống dậy tìm về với con cũng là quá muộn…!!!!.. – Ông lão nói xong, nhắm mắt đầy đau xót, hai hàm răng nghiến chặt rồi đôi tay gân guốc bóp nghẹt cổ con mèo làm nó kêu lên lanh lảnh : Méoo ….méoo…méoo..

– Quá muộn bởi sau khi Vân bỏ con, con đã yêu thương một người con gái khác, tên là Thu Hằng – Hắn tiếp lời ông lão, nói trong ngập ngừng..

Lão già nghe thấy hắn nói đến cái tên Thu Hằng bỗng buông cổ con mèo ra, rồi lão xòe ra những ngón tay vừa to vừa dài. Mắt lão nhìn không chớp vào lòng bàn tay thô kệch :

– Nếu như ta không nhầm thì đây mới là cô gái con yêu thương nhất…???.

– Phải, sau khi Cẩm Vân từ bỏ con, tình cờ con quen Thu Hằng, Thu Hằng còn trẻ tuổi nhưng sống rất nghiêm túc, cô ấy đã làm con thực sự thay đổi. Con luôn phải nỗ lực cố gắng trong sự nghiệp để được cô ấy yêu nhiều hơn …và sau này có thể trở thành 1 người chồng tốt, chăm lo cho cô ấy….– Hắn nói chầm chậm, gương mặt lúc này rất ăn năn hối cải.

Lão già nghe xong, đưa bàn tay thô kệch lên vuốt ve chòm râu trắng như cước…:

– Thật là trong phúc dễ có họa, mà trong họa thì thật khó có phúc !!!. Nếu như Cẩm Vân phụ bạc con, gây họa cho con thì Thu Hằng lại yêu thương con, làm cho con tốt đẹp hơn. Âu đó cũng là hiếm có khi trong họa của con đã tìm thấy phúc…!!!!.. –Lão dừng câu nói lại, gương mặt đôi chút bối rối trong suy nghĩ, nhưng rồi gương mặt lại tỏ vẻ hài lòng : – Nếu như hai con thấu hiểu nhau, cùng đồng tâm hợp lực dìu nhau đi trên con đường hướng tới lẽ phải và những điều cao đẹp, thì ta tin rằng 2 con sẽ tìm được hạnh phúc đích thực.

Nghe ông lão nói vậy, trong hắn ánh lên đôi chút hy vọng…Tâm trí hoảng loạn của hắn cũng bình tĩnh lại được phần nào. Nhất là khi thoáng nghĩ đến Hằng, cô người yêu bé nhỏ hồn nhiên, trong sáng:

– Liệu con có đi theo Cẩm Vân mà chết vì HIV không ???– Đã đến lúc hắn hỏi thẳng vấn đề với ông lão

– Đời người ai cũng sẽ phải chết. Quan trọng là sống thế nào để khi nhắm mắt không phải hối tiếc bất kỳ điều gì. Sống trong vinh quang hạnh phúc và chết trong thanh thản bình yên !!!

Lão già nói xong, quẳng phịch con mèo xuống đất, lấy ra trong hộc tủ bộ bài Tây, bảo hắn :

– Con tráo xấp bài này đi, lấy ra 10 lá rồi lần lượt lật lên . Nhanh lên nhé !

Đôi tay hắn thoăn thoắt tráo bài điệu nghệ như cách đây 10 tháng. Rồi hắn run run lật từng lá bài lên. Lão già nhìn vào quân bài, đôi mắt lại nheo nheo thu lại nhỏ tí, phán :

– Sớm hay muộn gì thì con cũng đi theo Cẩm Vân mà sang thế giới bên kia thôi con ạ – Con mèo trắng cạnh đó bỗng kêu lên Meo…Meo như thể là hưởng ứng lời ông lão.

– Như thế là sao hả ông ? – Hắn thẫn thờ…

– Cẩm Vân đúng là chết vì HIV nhưng ta xin lỗi, ta không thể biết được con có lây nhiễm từ cô ta hay không ? Nhưng con ạ, con người ai cũng sẽ phải chết. Chỉ có điều là khác nhau về sống ra làm sao, thời điểm tồn tại và thời gian sống được bao lâu mà thôi..- Lão già cười khẩy, lấy tay phe phẩy – Ta không dám nói chắc chắn, nhưng quân bài này báo hiệu rằng, rất có thể sau này con sẽ trở thành chồng của Thu Hằng !

– Nhưng….

– Điều đó không đúng với ước nguyện của con hay sao ???? – Lão già tỏ vẻ ngạc nhiên , bạnh cái mũi trâu to tướng ra :- Hãy tin vào Duyên Số, nếu như Thu Hằng đúng là 1 nửa đích thực của cuộc đời con. Cô ấy sẽ không ra đi cho dù số phận con có bi thảm đến như thế nào… !!!. ‘’ Bởi nàng không những đẹp tựa Hằng Nga, mà cái tâm còn sáng trong thánh thiện tựa Bồ Tát !!! ‘’ – Lão già mơ màng nghĩ thầm trong đầu…

– Nhưng…..

– Không nhưng nhị gì cả. – Lão già cương quyết – Ta chỉ có thể tiết lộ cho con được đến như thế. Muộn rồi, con nên về đi kẻo Thu Hằng lo…Thu Hằng đang linh cảm có chuyện chẳng lành với con nên sốt ruột nhắn tin liên tục kia kìa. – Lão già chỉ tay vào túi quần bên phải của hắn….

Hắn vội giở máy di động ra, trên màn hình hiện lên 6 cái tin nhắn của Thu Hằng. Trước khuôn mặt đầy ngỡ ngàng của hắn. Lão già tỏ vẻ đắc ý, lại giơ bàn tay thô kệch lên vuốt ve chòm râu :

– Đừng quên, gặp được Thu Hằng là phúc lớn nhất trong cuộc đời con do Trời Phật ban phát !. Hãy nâng niu và trân trọng, vun đắp cho hạnh phúc đó.

Lúc hắn bước ra khỏi cửa, thì cùng lúc với giông tố đã đi qua, mưa to đã hết hẳn để lại một không gian thật bình yên trước mắt. Lão già ân cần ra cửa tiễn chàng trai trẻ. Nhìn hắn chuẩn bị nổ máy chiếc xe. Bỗng lão thay đổi giọng, nói nửa đùa nửa thật với hắn :

– À này, nhớ suy nghĩ kỹ về những gì ta nói với con ngày hôm nay, và từ lần sau con đừng đến đây tìm ta ! Thành phố có chỉ thị phá ngôi nhà này để xây cao ốc !. Với lại, ngay ngày mai ta phải xách va – li đi du lịch thế giới bên kia rồi. Tổ tiên đang đợi ta ở đó….. Thế nhé….vĩnh biệt nhé !

Lão già nháy mắt, giơ tay chào hắn theo kiểu quân đội..Mặt lão lúc này tươi tỉnh , tự nhiên như trai trẻ, trái ngược với khuôn mặt buồn rười rượi của hắn. Sau câu nói nửa thật nửa đùa của lão,hắn ngoái lại cười không nhếch nổi mép:

– Ông đi du lịch vui vẻ ! …Cảm ơn ông về tất cả !

Chờ cho đến khi bóng dáng của hắn đã khuất, lúc này lão già mới nhìn đi xa xăm và mỉm cười :

– Rồi Thu Hằng sẽ cứu rỗi linh hồn con ! Chàng trai khôi ngô tuấn tú ạ !!!

Sau đó, ông lão đi đến gian điện thờ thắp hương khấn vái rất lâu…….Rồi lão từ từ nằm xuống sập, rồi từ từ nhắm mắt ….Không thể biết được lão đang nằm ngủ hay là đã chết ?. Chỉ biết rằng gương mặt ông lúc này rất mãn nguyện…….Con mèo trắng cứ quanh quẩn bên ông lão, ngửi ngửi hít hít gương mặt chủ nhân nó……

Còn hắn, hắn trở về nhà với gương mặt mà chính hắn soi gương cũng không thể nhận ra. Nó thật là u ám và buồn bã vô cùng. Khi thay chiếc áo đã dính nước mưa. Hắn soi mình trước gương, giơ bàn tay hồng hào của hắn lên ngắm nghía. Không có vẻ gì là bệnh tật cả. Hắn đang rất khỏe mạnh bởi hắn đang 20 tuổi. Hắn còn quá trẻ và còn quá khỏe !!!. Nhưng cái con virus HIV chết người đó nó đâu chừa người trẻ và người khỏe??? Nó có khi đang lan tỏa trong từng mạch máu, từng thớ thịt chàng trai 20 tuổi kia mà chàng vẫn cảm thấy là mình đang rất khỏe đấy chứ. Chỉ đến khi, nằm lăn ra đấy rồi mới thấy là mình thật sự là đang rất ‘’ khỏe ‘’ đấy !

Nếu hắn bị bệnh, hắn không trách Vân, bởi đó chỉ là vô tình. Mà hắn thấy thương bố mẹ, thương Hằng. Cô người yêu bé nhỏ hồn nhiên, trong trắng của hắn sẽ như thế nào đây khi biết tin hắn bị nhiễm HIV ????Còn bố mẹ hắn, sẽ nghĩ như thế nào đây khi biết cậu con trai độc nhất bị nhiễm HIV ???????

Cẩm Vân !. Em ra đi mà không nói với anh 1 lời từ biệt……..Lòng anh đau xót quá, anh không giữ nổi bình tĩnh khi nhìn thấy người ta đưa em xuống lòng đất lạnh lẽo….Bởi trong tâm khảm, anh vẫn tin rằng em vẫn còn đang sống, đang tồn tại. Chiếc dây chuyền em tặng anh hứa sẽ giữ mãi bên mình, để giữ mãi bóng hình em, và kỷ niệm về một mối tình đẹp nhưng kết cục đầy sóng gió. Em đi trước nhé. Rồi sẽ có ngày anh và em gặp lại nhau thôi…..Anh hứa khi nào bình tĩnh lại, anh sẽ đến thăm mộ em, thắp cho em nén hương cầu nguyện….Yên nghỉ em nhé….Ngủ ngon….

Hắn đặt bút. Cầm tờ giấy trắng tinh nguyệch ngoạc những nét chữ rồi đi ra ngoài ban công. Hắn châm lửa đốt xèo xèo…..Hắn tin rằng lá thư này khi đốt đi, Vân ở nơi xa xôi ấy sẽ nhận được….Tro tàn cứ thế bay lả tả theo làn gió, cùng với những giọt nước mắt của hắn cứ thế tuôn rơi !

Bỗng lúc này chuông điện thoại hắn vang lên, thì ra là Thu Hằng gọi, hắn vội nhấc máy :

– Anh ! Sao em gọi điện mãi, nhắn tin mãi không trả lời em hả? Lại đi chơi với em nào rồi chứ gì ? – Giọng Thu Hằng rất là đanh đá qua điện thoại

– Đâu đâu, tại máy điện thoại anh hỏng….

– Ừ, anh thì lúc nào cũng hỏng ! Anh làm em sốt ruột kinh !! Trời bão to như thế mà cứ đi ầm ầm ngoài đường, có ngày sét đánh cho anh không còn 1 sợi lông chân…

– Haha, em nói buồn cười quá – Hắn miệng cười mà trong lòng rối bời, lấy tay áo lau đi nước mắt….

– Ừ, mà này, sao giọng anh cười mà như là rặn ra mà cười thế ??? Thế có chuyện gì không , em thấy anh giọng cứ buồn buồn kiểu gì ý ? – Thu Hằng nói với giọng rất là đáng yêu…

– Không, buồn gì em hâm à…

– Ừ, em nhớ anh quá nhưng dạo này em bận học, lớp 12 rồi, sắp sửa phải thi đại học…hic..hic….Chiều thứ 7 đi xem phim anh nhé, em trốn học thêm Văn , hi` hi` em ghét môn Văn lắm !

– Ừ có gì thì anh qua đón em

– Thế nhé anh yêu, bibi à mà này kẹo của anh cho em em ăn hết rồi đấy…Hic hic…Tổng cộng hơn 2000 cái ăn hết trong 6 tháng !

– Ừ, thế nhé, bao giờ anh mua tiếp cho lợn của anh ăn… – Hắn trêu Thu Hằng, miệng cười méo mó….

– Này !!! Anh bảo ai là lợn hả ??? Có cái mặt anh là lợn ý…. – Thu Hằng quàng quạc qua điện thoại…. Nhưng lúc đó thì hắn đã dập máy…

Ngay ngày hôm sau, hắn quyết định đi xét nghiệm. Tay bác sỹ trẻ ở phòng khám tư nhân xập xệ đã thông báo tin sét đánh cho hắn :

– Chúng tôi rất tiếc,kết quả xét nghiệm cho thấy anh đã bị nhiễm HIV dương tính !!!!!…

Phần kết

– Chào chàng trai …Con có nhận ra ta không ? – Trong màn đêm bao la của vũ trụ, gương mặt lão thầy bói hiện lên rất nhân từ :

– Ta muốn nói cho con nghe điều này….

Hắn không mở miệng trả lời lão già được, hắn chỉ biết trân trân đôi mắt nhìn và lắng nghe giọng nói như len lỏi vào tận trong tim của lão :

Con người tồn tại luôn chịu sự tác động lúc trực tiếp, khi gián tiếp và dẫn dắt bởi 2 thế lực đối lập nhau là Phúc và Họa trong vũ trụ, cùng với những chuyển động, biến đổi của vật chất, và thời gian, không gian, tư duy suy nghĩ, tình cảm mà làm nên hai chữ Số phận. – Ông lão nói xong, tay phải giơ lên, trên bàn tay phải ấy hiện lên gương mặt Thu Hằng, rồi lão giải thích :

Thu Hằng sinh ra có được may mắn là xinh đẹp, trang trọng hơn người. Tuy cuộc sống có nhiều cạm bẫy, cám dỗ đi theo cái Họa. Nhưng từ nhỏ được sự giáo dục chu đáo từ gia đình, cộng với cái tâm trong sáng tôn thờ Đức Phật, tôn thờ lẽ Phải, cộng với bản thân rèn luyện làm trí tuệ tinh thông, minh mẫn, nghiêm túc. Đã giúp Thu Hằng luôn chọn đúng con đường đi đến cái Phúc. Thu Hằng đến với con để giúp đỡ cho số phận bất hạnh của con là sự se duyên tuyệt vời của Đức Phật, hiện thân tối cao của cái Phúc…..

Ông lão nói xong, tay trái giơ lên, trên bàn tay trái ấy hiện lên một gương mặt, ngay lập tức hắn nhận thấy đó là Cẩm Vân :

Còn Cẩm Vân, cũng có được may mắn là xinh đẹp hơn người. Nhưng không có sự giáo dục chu đáo từ gia đình nên sinh bản tính ngang bướng, lại sĩ diện, đua đòi. Việc không biết được điểm dừng trước những ham muốn tiền bạc, danh vọng và hưởng thụ. Đã khiến Vân chọn sai con đường, dẫn đến cái Họa….Không nhưng vậy, còn vô tình reo rắc cái chết đến cho người khác, hoặc kéo người khác sa đà theo mình………Quả thực là vô tình hay cố ý, cũng thật đáng trách !

Nói xong, 2 tay ông thu lại làm 2 gương mặt biến mất. Rồi ông hướng đôi mắt nhìn về phía những tinh cầu xa xăm….:.

– Con có nhìn thấy những giọt nước mắt kia không, đó là những giọt nước mắt của Thu Hằng khóc thương khi con chết đấy. – Hắn nhìn thấy trên vũ trụ tuôn ra hàng triệu những giọt sương lấp lánh, rồi hóa thành những ngôi sao sáng long lanh : Khi con chết đi, đôi mắt nàng sẽ mù lòa vì khóc thương, thân xác nàng sẽ còm cõi, héo mòn và nàng cũng sẽ chết theo con vì tình yêu vô hạn đó…. Lẽ ra con đã đi theo Cẩm Vân mà chết vì bệnh tật rồi nhưng Thần Chết – hiện thân tối cao của cái Họa, đã cảm động trước tình yêu vô hạn của Thu Hằng, không muốn 1 cô gái thánh thiện, phúc đức như vậy phải chịu bi thảm nên Người đã dùng quyền năng siêu đẳng chỉnh sửa lại quá khứ để 2 con được sống quãng đời còn lại trong dài lâu hạnh phúc !!!!

Gương mặt ông lão mừng rỡ quay về phía hắn, mỉm cười :

– Chúc mừng con sắp được tái sinh trong tình yêu thương vô hạn của Thu Hằng….Giờ con hãy đi về phía ngôi sao này, nhìn thấy không ? – Lão già chỉ tay về hướng ngôi sao sáng nhất – …..Vì sao ái tình của 2 con đấy…. Đi theo đó và nhớ đừng quay đầu nhìn lại nơi này, khi con được tái sinh cũng là lúc con quên đi tất cả những gì đang nói chuyện với ta để trở về với thế giới vật chất !!!

Hắn bay đi vun vút như siêu nhân trong màn đêm bao la của vũ trụ, càng đến gần ngôi sao tình yêu đó, hắn càng bị lóa mắt bởi ánh sáng chói chang diệu kỳ tỏa ra thành năm cánh…Hắn nhìn thấy trước mặt mình là một màu trắng xóa… Rồi cơ thể hắn xoay đảo, lộn ngược lên không trung rất nhiều vòng cho đến khi từng bộ phận rụng rời và tan biến vào hư không. Tỉ tỉ tế bào xuất hiện, chúng bắt đầu lắp ghép lẫn nhau tạo thành 1 chỉnh thể, hay đúng hơn là 1 chàng trai 20 tuổi khỏe mạnh. Hắn bỗng thấy mình đang cưỡi trên lưng một con ngựa trắng tinh, rồi trong phút chốc nó đưa hắn băng qua hàng vạn cây số, hàng vạn năm của lịch sử, chứng kiến biết bao nhiêu là đổi thay….Con ngựa đưa hắn đến 1 nơi rất thanh bình, cũng là lúc hắn hiểu rằng mình đang ở Việt Nam và trở về với thời điểm hiện tại, đó là thế kỷ 21….Nhưng lúc này, con ngựa hất văng hắn xuống đất bất tỉnh để hắn quên đi hoàn toàn cuộc nói chuyện và những gì đã xảy ra trong vũ trụ để giữ bí mật !!!!! … Thế rồi bàn tay mới được tái sinh của hắn cảm nhận được một hơi ấm nồng nàn, rồi đôi tai mới được tái sinh ấy thoảng nghe thấy giọng nói trong trẻo đâu đây, và cái mũi mới được tái sinh ấy ngửi thấy thoang thoảng mùi hương nhẹ nhàng thanh khiết. Đôi mắt mới được tái sinh ấy khẽ mở ra ngay lập tức đã bị choáng ngợp bởi ánh sáng chói chang của sự sống …. Gương mặt Thu Hằng hiện lên thật thân thương, ẩn chứa bên trong đôi mắt đen thăm thẳm như chứa đựng cả vũ trụ với hàng triệu triệu ngôi sao – lúc này đang chăm chú nhìn hắn.:

– Ô hay, nụ hôn của em đã làm anh tỉnh giấc rồi…..? – Thu Hằng thốt lên ngơ ngác, thì ra nàng đã khẽ hôn lên môi chàng hoàng tử ngựa trắng của nàng…..

– Anh…. đang… ở ….đâu ??- Hắn nói với giọng vô cùng yếu ớt…

– Anh đang ở bệnh viện Việt Đức ! – Hằng nhìn hắn, bàn tay vuốt tóc hắn nhẹ nhàng…

– Thế…thế…. anh…anh. … bệnh gì?

– Anh bị sốt xuất huyết – Hằng nhíu cặp lông mày lá liễu lại, đầy vẻ trách móc : Can tội mùa hè nằm ngủ không mắc màn, muỗi nó đốt anh nên bị sốt chứ sao. Anh sốt, rồi ngủ ly bì từ chiều qua đến giờ mới dậy đấy…May cho anh là bệnh này chữa được đấy nhé !

– Thế ngoài ra, anh còn bị làm sao nữa không ?? – Hắn nhìn thẳng vào gương mặt Hằng, giọng vẫn yếu ớt lắm…

– Không – Hằng cười – Sốt xuất huyết chưa đủ hay sao mà anh còn muốn mình mắc bệnh gì ?

Ông bác sỹ già đang đứng bên cạnh giường bệnh,đã nghe hết cuộc nói chuyện và nhắc hắn nói nhỏ kẻo sức khỏe đang yếu…Nhưng hắn vẫn cố nói như bị tắc họng :

– Bác sỹ, ngoài sốt xuất huyết ra tôi còn bị sao nữa không ?

– Thế cậu còn muốn bị sao nữa ? Cậu bị sốt xuất huyết cũng kha khá nặng đấy, nhưng nằm điều trị dưới tay tôi là sẽ chóng khỏe thôi – Ông bác sỹ cười với hắn, quay sang nhìn Thu Hằng với đôi mắt trìu mến ….rồi bảo hắn :

– Người yêu của cậu đã ở bên cậu, lo lắng cho cậu suốt buổi tối hôm qua …..

Hắn ngạc nhiên trước vẻ mặt của Thu Hằng và ông bác sỹ, 2 vẻ mặt đó không lấy gì làm quá trầm trọng…..Buổi tối hôm đó hắn nhờ cô y tá cho xem kết quả xét nghiệm HIV trong máu bằng được : Kết quả xét nghiệm HIV âm tính sờ sờ trước mắt !!! Hắn không thể tin vào mắt mình trước kết quả này !!! Khi đã bình phục, hắn điều tra ra nguyên nhân, thì là do Cẩm Vân trong thời gian quan hệ tình dục với hắn, cô ta bị lao phổi nhẹ, nhưng không bị nhiễm HIV. Sau đó Vân tiếp tục quan hệ với gã râu quai nón Việt Kiều Úc – gã này đang mang trong mình mầm bệnh HIV rồi con virus chết người đó truyền sang Vân, kết hợp với bệnh lao phổi có sẵn trong người cô làm Vân chết rất nhanh trong vòng 6 tháng !!!. Còn kết quả xét nghiệm ở phòng khám tư nhân kia, là nhẫm lẫn ! Biết tin đó, hắn hét toáng lên sung sướng, hắn nhẩy cẫng lên, hắn như phát rồ phát dại vì thoát chết ! Một phép lạ thật kỳ diệu !!!…..Số phận của hắn, theo thuật ngữ của ”dân bay” thì quả đúng là ‘’bay lượn như phi công’’ !!…..Có lần, hắn ôm lấy Thu Hằng vừa khóc vừa cười làm nàng ngơ ngác không hiểu đã xảy ra chuyện gì ?????:

– Anh sung sướng quá em ơi !!! Cuối cùng thì anh cũng đã nhìn thấy được tương lai của chúng mình rồi…

– Tương lai của chúng mình đang ở phía trước mà anh. Nhưng sao mà anh vừa cười vừa khóc thế ?

Thấy Hằng hỏi vậy. Hắn đương nhiên không thể nói chuyện đã xảy ra cho nàng biết, bởi dẫu có sung sướng thoát chết, nhưng đó cũng là 1 quá khứ nhạy cảm không nên nói ra. Không hiểu sao, trong tâm tưởng, hắn luôn tin rằng chính Thu Hằng – bằng một phép lạ tâm linh – đã cứu giúp hắn, cứu lấy cái mạng hắn, điều đó làm hắn rất tôn thờ nàng. Nhưng cùng với sự tôn thờ đó là nỗi căm giận người yêu cũ Cẩm Vân, Vân đã chọn sai con đường!.

Câu chuyện cổ tích tình yêu đã diễn ra đúng như giấc mơ hắn hằng mong đợi….Hắn và Thu Hằng đã có những ngày tháng hạnh phúc ngập tràn bên nhau….Say trong men say của tình yêu và tuổi trẻ, ngủ quên trong tràn ngập hạnh phúc và tiếng cười…..Rồi 1 thời gian sau, hắn trúng học bổng du học Anh. Hắn định không đi nhưng chính Hằng đã khuyên nhủ hắn nên đi du học bởi nàng muốn hắn phát triển tài năng. Thế rồi ‘’ Gái thủy chung son sắt, trai trọn nghĩa vẹn tình ‘’ – 4 năm sau đó, khi cả hai đã có nghề nghiệp vững chắc, họ lấy nhau trong sự vui sướng tột độ…Đám cưới của cặp đôi ‘’ trai tài, gái sắc ‘’ được tổ chức long trọng và hoành tráng bậc nhất Hà Nội từ trước tới giờ. Trong đám cưới linh đình đó, hắn đã mời Thủy, người yêu đầu tiên của mình. Thủy ngày nào giờ cũng đã lấy chồng, nhưng nhan sắc không được như xưa bởi những lần phẫu thuật thẩm mỹ hỏng. Thấy người yêu cũ của mình được hạnh phúc, Thủy cũng rơm rớm nước mắt và trong bụng nghĩ thầm : ‘’ Giá mà trước kia em không chọn sai con đường…’’. Sau đám cưới 1 năm, Hằng mang bầu một bé gái cho hắn, hắn đã bao lần hôn chùn chụt lên cái bụng bầu của Hằng với niềm hạnh phúc vô bờ của một người đàn ông sắp được làm cha …….

Còn Cẩm Vân, lời hứa khi nào bình tĩnh lại, anh sẽ đến thăm mộ em của hắn có thành hiện thực không ? 6 năm đã trôi qua kể từ ngày Vân mất, hắn khi biết được nguyên nhân cái chết của Vân đã rất tực giận Vân, nhưng rồi thì nỗi đau và sự tức giận đó cũng được vùi lấp dần bằng những tháng ngày hạnh phúc…Trong 1 lần gặp lại Phương, Phương đã cùng hắn đi đến nghĩa trang Mai Dịch, Vân nằm ở đó đã 4 năm nay rồi….Đó là vào một ngày mùa xuân, gần đến Ngày Lễ Tình Yêu, chiếc ô tô Mercedes đời mới chở vị giám đốc trẻ dừng lại trước cổng nghĩa trang Văn Điển, hắn bước xuống trong trang phục vest đen, giày đen bóng lộn, kính đen rất oách, tay hắn cầm bó hoa đẹp rực rỡ như ngày Valentine năm nào hắn tặng Cẩm Vân…..Hắn chầm chậm bước đi trên con đuờng vào khu nghĩa trang rộng thênh thang, thế giới của những con người đã đi qua cuộc đời này và vĩnh viễn yên nghỉ tại nơi đây….

– Vân ơi, anh đến thăm em này…..

Hắn đặt bó hoa hồng đẹp tuyệt nhẹ nhàng lên ngôi mộ của Vân làm bằng đá hoa cương, rồi xúc động khi nhìn lên bia mộ là di ảnh của Vân kèm dòng chữ : Quách Cẩm Vân : 26 – 3 – 1984 – 25 – 9 – 2006.

– Vân ơi, Vân…Hu…Hu….

Từng giọt mưa xuân nhẹ nhàng rơi xuống tóc hắn, từng giọt mưa xuân nhẹ nhàng làm hắn nhớ về mối tình sóng gió thưở đôi mươi một thời, hắn ôm lấy ngôi mộ lạnh lẽo khóc nấc lên từng hồi. Hắn vẫn nhớ đến hình ảnh Vân lần đầu gặp gỡ ở vũ trường New Century – giờ vũ trường ngày nào cũng đã theo thời gian không còn tồn tại…..Tương lai của chúng mình, là như thế này sao Vân ?

Một dân chơi toàn diện nhất Hà Thành và 1 cô gái Sài Thành xinh đẹp nhất. Mối tình dân chơi năm xưa. Người còn, người mất. Người tìm được hạnh phúc đích thực. Kẻ vĩnh viễn nằm xuống. Đúng là ‘’ cuộc vui nào rồi cũng sẽ có lúc tàn ‘’, nếu như không biết điểm dừng trước những ham muốn, không tỉnh táo trước những cám dỗ thì kết cục sẽ không có hậu đối với bất cứ ai đang sống trên thế gian này – Hắn rút ra kết luận đau xót….

– Giá như thời gian đó, em không bỏ anh để đi theo Gã Râu Quai Nón, có lẽ giờ 2 ta đã hạnh phúc rồi phải không em ? – Hắn nói khi nhìn vào gương mặt của Vân được khắc trên bia mộ…..

Phương đứng cạnh hắn lúc này chợt lên tiếng:

– Em quên chưa nói với anh rằng, thời gian đó Vân luôn mong được anh tha thứ….Vân trong đau đớn quằn quại đã có lúc hét lên rằng xin anh hãy tha thứ cho em ….

– Nhưng giờ thì anh tha thứ cho em rồi……Hắn thầm nói với Vân trong làn khói hương rồi hôn lên ngôi mộ của cô…Rồi những năm sau đó, cứ đến gần dịp Valentine là hắn lại ra thăm Vân, trên tay luôn mang theo bó hoa hồng đẹp như thưở nào…..

Cô con gái của hắn được đặt tên là Cẩm Vân, không ngờ rằng, Thu Hằng cũng rất thích cái tên này. Và tất nhiên, chuyện cũ về mối tình của một dân chơi, suốt đời hắn sẽ giấu tiệt đi, không cho nàng biết. Và nhất định hắn và Thu Hằng sẽ chăm sóc, giáo dục cô con gái Cẩm Vân này chu đáo để sớm trở nên xinh đẹp và giỏi giang, ít ra là bằng một nửa mẹ nó….Thế rồi, theo năm tháng, Cẩm Vân lớn dần lên và ngày một xinh đẹp, ngoan ngoãn, học giỏi. Vân đến tuổi trưởng thành con xinh đẹp và nết na hơn cả mẹ Thu Hằng của nó nữa….Điều đó làm cha mẹ Cẩm Vân rất hài lòng. Sau này Cẩm Vân cũng đã có một gia đình riêng thật hạnh phúc….

Vào một ngày mùa hạ năm 2069…Khi hắn đã trở thành 1 ông lão 73 tuổi. Thế giới ca ngợi hắn như một thiên tài về công nghệ thông tin. Được rất nhiều con người ngưỡng mộ bởi tình yêu với Thu Hằng là 1 sức mạnh giúp hắn thành công trong sự nghiệp, và hắn được ví như một Ông Tiên ban phước lành cho những con người khốn khổ khi cả cuộc đời tích cực tham gia vào những phong trào giúp đỡ người nghèo, bệnh nhân nhiễm HIV/AIDS…Cuộc đời rực rỡ của hắn đã đi gần đến trang cuối rồi….Giờ thì mái tóc hắn đã bạc trắng. Hôm nay hắn nhìn ra ngoài bầu trời đầy những ngôi sao. Mắt hắn đang hướng về phía ngôi sao sáng nhất…

Đúng lúc ấy, chuông cửa bỗng reo lên…

– Mời vào ! – Chiếc cửa tự động mở ra

– Cháu chào ông ạ – Tony, đứa cháu ngoại của hắn vừa từ Mỹ trở về, hôm nay nó đến thăm ông ngoại…..

– Cha bố nhà nó, sao nó giống mình ngày xưa thế ? – Hắn ngắm nhìn thằng cháu ngoại, rồi sững sờ khi thấy Tony giống mình ngày xưa như đúc !

Tony dẫn vào 1 cô gái người Mỹ ….Cả 2 ngồi xuống ghế, rồi bạn gái anh ta vào bếp pha trà rất lễ phép. Sau khi tặng hắn một bọc quà, Tony nói : Hôm nay cháu và Christina đến thăm ông. Christina là một nhà báo tương lai, và là người yêu của cháu đấy ạ. – Tony cười hóm hỉnh : Thấy mẹ Cẩm Vân bảo là, ông có câu chuyện về 3 mối tình trước kia của ông hay lắm, chúng cháu muốn được nghe….

– Cha bố cậu, hơn 2 năm rồi mới thèm về Việt Nam thăm ông… – Hắn véo tai thằng cháu, rồi thì thầm nói nhỏ : Mà này, cháu biết chọn người yêu đấy. Ông thấy con bé này được đấy – Hắn cười ha hả, mắt hắn tít lại, khi tiếng cười vừa dứt thì cô cháu gái Christina ngồi cạnh hắn, ngắm nhìn hắn đầy vẻ ngưỡng mộ…..Rồi thấy 2 đứa cháu háo hức muốn nghe, hắn kể lại 3 mối tình của mình trong hồi tưởng….Tony nghe như uống lấy từng câu ông nói, rồi phiên dịch luôn cho bạn gái mình nghe….

Nghe xong, Tony thốt lên :

– Cuộc đời của ông thật hạnh phúc !!!

Còn Christina cũng thốt lên : – Your 3 luvstories are totally a legend !!! ( 3 mối tình của ông quả là một huyền thoại !!! )

Còn hắn, vuốt ve bộ râu :

– Haha, có gì đâu các cháu. Chỉ cần các cháu yêu thương nhau thực sự, cùng đồng tâm hợp lực đi trên con đường hướng tới lẽ phải và những điều cao đẹp. Chắc chắn cả 2 sẽ tìm được hạnh phúc đích thực giống như ông và bà Thu Hằng !!!!

– Còn chiếc dây chuyền của Cẩm Vân thì sao hả ông ? – Tony tò mò hỏi…

– Đây này ! – Hắn khoe luôn sợi dây suốt bao năm qua luôn trên cổ – Sợi dây chuyền vẫn sáng lấp lánh và chưa hề bị suy suyển bởi thời gian….Hắn bèn tháo sợi dây ra, rồi đeo vào cổ Tony :

– Ông tặng cháu sợi dây này, để luôn có ông bên cạnh và nhớ mãi về câu chuyện 3 mối tình. Suốt thời gian qua, ông đã đeo nó để luôn nhớ tới Cẩm Vân…Nhưng giờ thì, ông sắp gặp lại Cẩm Vân rồi, và cả bà Thu Hằng của cháu nữa – Hắn ngước đôi mắt nhìn lên phía di ảnh người vợ yêu quý. Thu Hằng đã ra đi trước hắn một vài năm…..

Hai đứa cháu lặng im nhìn ông lão, đầy xúc động……

Và hắn đã kết thúc cuộc đời tuyệt đẹp của mình trong một giấc ngủ say, tạm biệt thế giới vật chất, khi sang thế giới bên kia, chắc chắn hắn sẽ có nhiều điều để nói với Cẩm Vân, với Thu Hằng và với gia đình, bạn bè…….và cả lão thầy bói năm nào nữa !. Hắn nhìn thấy họ, chậm chạp chạy đến và cười tươi…Một điều đặc biệt là, ở thế giới đó, Cẩm Vân vẫn trẻ trung, gợi cảm như thưở nào. Còn bà lão Thu Hằng thì…đang chuẩn bị mắng mỏ hắn vì suốt đời dám giấu diếm câu chuyện với cô người yêu dân chơi………

Câu chuyện ‘’ 3 mối tình và kết cục của 1 dân chơi ‘’ đã trở thành một huyền thoại của những dân chơi thế hệ 198X xa xưa và còn lưu truyền mãi đến sau này …… !!!

THE END

Article Categories:
Thập cẩm
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/