May 1, 2013
97 Views

Can đảm để yêu.. cam đảm để từ bỏ …!

Written by

Có ai đã trải qua những cảm xúc đắm chìm trong mênh mang không lối thoát, mà không dám ngỏ lời hay thổ lộ hết những tâm tư trong lòng. Nhưng nếu cứ sống mãi trong những bủa vây như vậy thì khiến ta mỗi một ngày lại thêm nhớ mong, thêm hi vọng, nhưng cũng thêm một nỗi buồn, thêm một chút hụt hẫng trong những ngày hanh hao.

Dặn lòng, tự thấy rằng, nếu có đủ can đảm để yêu thì tại sao ta lại không có can đảm để cho người ấy biết tình cảm của mình, sao ta lại không có can đảm để trái tim mình thoát ra khỏi những giằng xé. Những câu hỏi nếu chỉ giữ cho riêng mình, thì sẽ không bao giờ có lời giải đáp. Và ai đó nói rằng, điều đáng chán nhất trong tình yêu, là khi mình yêu ai, mình ko biết họ có biết điều đó ko, điều đáng chán thứ nhì, là biết họ biết điều đó rồi, thì mình ko biết họ có yêu lại mình ko, nhưng thấy rằng nếu điều mình mong ngóng ko dc đáp trả, thì ít nhất mình cũng tự giải thoát cho chính bản thân mình rồi.

Can đảm để từ bỏ cũng là một cách để yêu quý bản thân. Khi một người ko yêu ta, hãy cứ tin là có một sân ga mà ở đó, mỗi người sẽ đón những chuyến tàu khác nhau, chỉ là ng ấy ko mua cùng chiếc vé cùng chỗ mà mình đã chọn, mỗi duyên nợ trong cuộc đời rồi sẽ có lúc phải rẽ ngang. Nếu cứ gắn cuộc đời mình vào cuộc đời họ, thì rốt cuộc chỉ có ta khổ mà thôi. Can đảm buông tay, bỏ đi, hay kết thúc, cũng là cái kết đẹp cho những can đảm mà ta đã yêu, bởi vì sẽ có một sân ga có người đợi ta ở đó, để ở lại là ta mỉm cưới với 1 chuyến tàu đã đi qua. Can đảm để yêu một ng, can đảm để ng đó biết, và cuối cùng can đảm buông tay, bỏ đi hay kết thúc, để nhận dc 1 câu trả lời, hay một sự im lặng, nhưng đã nói hết điều cần nói, để lòng mình dẫu có đớn đau nhưng sẽ liền lại nhanh hơn, một vết thương mãi ko được khâu lại, để ko có 1 lúc nào đó, ta thấy hối tiếc, và tự hỏi mình “giá như”.

Đôi khi buông tay luôn dễ dàng hơn nắm giữ, bỏ đi luôn dễ dàng hơn ở lại, kết thúc luôn dễ dàng hơn đi tiếp. Buông tay, bỏ đi hay kết thúc luôn là câu hỏi khó khăn với bất kỳ ai. Có những điều nên buông tay, khi nó không thuộc về mình, có những lúc nên bỏ đi, khi việc ta ở lại chỉ là gánh nặng cho người khác. Có những chuyện nên kết thúc, khi đi tiếp chỉ lạc vào nơi vô vọng, Như một tình yêu không lối đi, như một mối tình ko biết để làm gì, như một công việc kết quả chả khác gì như chưa bắt tay vào làm, như một nỗ lực mà ko cải thiện dc tình hình, thì hãy buông tay là điều cần thiết, thậm chí nó còn là 1 hành động dũng cảm, và ng dũng cảm là ng dám làm điều đó.

Đôi khi ta cũng chẳng biết nữa, chỉ biết rằng, lòng chả khi nào muốn buông tay với những điều còn dang dở./

Có những mối quan hệ, mà ta muốn giữ mãi, muốn theo mình tới suốt cuộc đời, thế mà cuối cùng vẫn trở thành những người xa lạ biết tên nhau. Có chăng đã chỉ chung nhau một năm tháng nào đó, được xây bằng ảo vọng. Ngta bảo, con ng thường ko biết trân trọng những gì mình đang có, chỉ khi mất đi mới hối tiếc, nên có thể rằng, ta đã rất trân trọng, thực sự rất trân trọng, nhưng cuối cùng nó cũng mất thôi. Từ bỏ hoặc bị từ bỏ, tổn thương hoặc bị tổn thương, có thể bỏ đi rồi sẽ quên, cũng có thể quên rồi mới bỏ đi. Cuộc sống này sau cùng chỉ là như vậy, giản đơn như thế mà thôi.

Chỉ cần buông chiếc là cuối cùng, hoa sẽ nở cho những cánh lá mới.
Chỉ cần xem nỗi buồn là hạt bụi, thì bụi buồn sẽ theo gió sẽ bay đi

Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/