Nov 4, 2008
118 Views

Cái lạnh này… phải chăng là.. ?

Written by

Hôm nay trời bỗng dưng lạnh… tự nhiên thấy buồn mà chả biết tại sao mình buồn. Phải chăng là do cái lạnh này.Có lẽ là một mùa đông đang đến rồi.Quy luật của tự nhiên mà: thu qua rồi đông sẽ đến. Bạn đã bao giờ tự hỏi mùa Thu đi qua để lại cho ta những gì chưa?
Có ai đó gọi mùa thu là “mùa để nhớ” vì thu nhạt màu hơn tất cả những mùa khác trong năm. Phải thế không nhỉ? Hay người ta gọi là nhớ, bởi mùa này nhiều lắm những chia ly.

Hãy nhìn những chiếc lá chuyển từ xanh thành vàng và rồi lìa khỏi nhánh cây đang khô dần trong tiết hanh hao của mùa đông sắp tới.

Hãy nhìn những đàn chim chíu chít gọi nhau đi tránh rét. Rồi bầu trời sẽ vắng những đôi cánh liệng chao. Mặt đất vắng những tiếng hót trong trẻo mỗi sớm mai thức giấc.

Mùa thu có hương vị và gam màu đắm say là lạ.Màu vàng nắng của cây, lá hương phố ở những hàng quà rong dọc vỉa hè.Thu chần chừ vấn vương chia tay trong hương man mác đồng quê,hương hoa sữa nồng nàn ngây ngất phố,và màu nắng mật ong say say.Thu cứ vẩn vơ,mơ màng với đất trời. —- giờ đây mùa thu còn lại gì…


Đông sang,trong cái lạnh còn vương lại chút gió thu ngọt ngào.Có khi tôi nghĩ rằng mùa đông thật giống với những nỗi buồn. Những đêm dài khó ngủ cho ta nhận biết rõ cái sâu, thẳm và sắc của màn đen đau đáu đến mức nào.Cái buốt giá, làn môi khô nẻ, trò chơi trốn tìm thường xuyên của mặt trời, rồi thì những tiếng xuýt xoa vì lạnh, vì phải đợi chờ.Mùa đông dứt khoát đến lạnh lùng,nó cứ gợi trong ta một nỗi buồn vô cớ.Có thể khiến ta yêu được đông chăng?”

Mùa đông được coi là mùa của lãng quên. Người ta quên tiếng sóng, quên luôn cả mặt trời, quên cái mịn màng và xót xa của cát; quên luôn cả vị hanh nồng của gió nồm,quên cả buổi chiều xơ xác gồng mình trong cơn gió Lào bỏng rát; quên cả tiếng ve nhức nhối, quên cả sắc đỏ của phượng hồng. Mùa của những lỗi lầm và trăn trở. Mùa mà cây sim đứng nhọc nhằn trong mưa rét nhưng không thể nở hoa.Đó cũng là mùa mà cây bàng, cây xoan vẽ lên nền trời xám những khẳng khiu, tội nghiệp của những chiếc cành không lá. Lãng quên đi kỉ niệm,điều đó có làm ta vui?

Thế nhưng mùa đông bắt ta phải nhớ rằng còn vẫn có thật nhiều điều không thể nào quên. Có lẽ mùa đông đã cho tôi hiểu và biết nhiều về cuộc đời hơn. Tôi hiểu được vì sao trong lạnh lẽo đến chừng ấy, con người vẫn mỏi mong được sưởi ấm, dù chỉ là một chút thôi. Không khí se lạnh làm lòng người cảm giác như mùa đông đã về. Thu vẫn chưa đi qua nhưng dường như ta đã chạm vào đông.

Gió, mưa phùn và những cái rùng mình! Mùa đông, mùa của những bắp ngô nướng, những chén trà, những chiếc khăn len, và cả những vòng tay xiết chặt..Mùa đông năm nay khác lắm. Góc phố nhỏ, những con đường, hàng cây vươn dài theo những cơn gió lạnh đã chứng kiến một tình bạn đẹp ra đời. Nhưng hy vọng 1 ngày nào đó.. tình bạn ấy sẽ trở thành tình yêu ^^!

p/s: gửi tới những bạn bè của tôi, những người đã đang và sẽ đọc bài này… có được 1 mùa đông thật ấm áp bên những người mình yêu quý… hãy sưởi ấm mùa đông của mình bằng tất cả tình yêu thương mà bạn có.. và hãy giữ cho mùa đông tuy lạnh lẽo, có chút buồn luôn ấm áp và đừng làm cho nó lạnh thêm nữa..

Article Tags:
· ·
Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/