Dec 5, 2008
86 Views

Đêm…

Written by

Lững thững dọc theo con đường dài và vắng…Hàng đèn, hàng cây cứ nối nhau mãi về phía xa như không có điểm dừng….Đã bao lâu rồi mới lững thững cảm nhận từng bước đi, từng làn hơi lướt qua mình như thế?…

Không biêt! Chỉ biết là lâu lẳm rồi mới có cái cảm giác muốn cảm nhận cuộc đời một cách gần gũi, một cách trọn vẹn….Từ lâu lâu lắm rồi, từng bước đi là từng cảm giác hỗn độn cần bình lặng, là từng suy nghĩ rối tung cần tìm một mối gỡ…cũng có lúc là sự trốn tránh chính mình…
Vẫn như con người như từ cái ngày biết nhìn cuộc sống, là những bước đi chậm dãi, lặng lẽ trên những con đường…không phải để đến đâu đó, mà chỉ là để đi thôi…Nhưng cái cảm giác đi để …không dừng lại, để không thấy gì đó chạm vào mình,….cuộc sống…như bị quên lãng. Cứ tự mình nhắc mình một niềm tin, một cơn mơ…để rồi ai cũng nói cuộc sống tràn niềm tin và mơ ước,…cũng chỉ biết mỉm cười..ừ cuộc sống là niềm tin mà….
Chỉ một câu nói đã giúp những bước chân lê dài qua con đường tối, không xa nhưng thật khó để bước qua…
Bất chợt cảm nhận cuộc sống gần ngay trước mắt…quá khứ, tương lai đan xen vào từng bước đi hiện tại, vào từng ánh đèn vàng những bước đường xa, vào những hàng cây…lặng lẽ dưới phố tối nhạt nhoà….ừ cuộc sống! Biết là không thể chạy ra khỏi thất bại, nhưng đôi khi thật khó để tự bước qua nổi chính mình…Đã mất bao nhiêu thời gian? Bao nhiêu cơ hội trôi qua theo những dòng suy tưởng buông thả mình trôi theo con nước…để ngờ vực chính mình, ngờ vực thực tại rồi luôn nhắc mình …ừ 1 niềm tin…
….
Cuộc sống….có nên để nó lướt đi…theo cuộc sống

Article Tags:
·
Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/