Dec 26, 2008
188 Views

Entry 26/12 … Mưa..!

Written by

Chiều về… Mưa… Không lớn, không ồn ào, cũng chẳng phải như mưa rả rích.

Lười biếng bắt mình đi vội. Mưa cũng chẳng dừng lại được. Chẳng bao giờ thích đi dưới mưa, ghét cái cảm giác ướt át khó chịu. Nhưng cũng cố chịu đựng, cố tự làm mình thích thú với cái vẻ ủ ê của bầu trời. Dù gì cũng phải đi dưới mưa thôi !
Tay ướt, chân ướt, quần áo có cảm giác nồng nồng ẩm ướt. Tự nhiên thấy cái cảm giác lạnh tê tê cũng thú vị. Ừ! Chẳng có gì là không thể! Chỉ cần chính mình hiểu rõ mình là được. Có ghét mưa vẫn phải chịu mưa, thì thích thú mà bước trong mưa còn giữ được nét mặt cười. Trời ủ ê là đủ!

Mưa đêm rả rích, trong lòng đêm sâu không nhìn rõ từng vệt nước, cũng không nghe tiếng nước vỡ tan. Mưa… mưa đang rơi. Đã lâu rồi nó ko cảm nhận được những giọt mưa… và cả cảm xúc khi mưa rơi thế này. Lòng đêm lạnh lẽo quá. Mưa.. lạnh… cô đơn… buồn… đó là những thứ luôn đi cùng nhau… khó có thể tách ra được. nó từng mong muốn được như mưa, thản nhiên, lạnh lùng rơi, ko phải quan tâm tới bất cứ thứ gì, ước như là giọt mưa vô giác, ko cần những cảm xúc khiến nó phải bùn rầu.

Nó đã có một người bạn, ko có khi là “đã từng” có, một người bạn trong số ít ỏi người mà nó trân trọng. Nó buồn khi tình bạn ấy đã ngày càng xa cách khi mà những cảm xúc  trong nó ko thẻ kìm nén. Nó ko muốn làm ai buồn, nhưng lại ko giữ được cảm xúc đó, nhưng nó muốn thử, thử xem người ấy nghĩ gì… và điều gì đến cũng sẽ phải đến.. thời gian đã dần làm phai nhạt mọi thứ…

Giờ một mình ngồi nghe mưa rơi, từng hạt mưa, từng cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi, mang theo những kỷ niệm cũ trở lại, thật đẹp, và rồi lại theo những hạt mưa ngấm sâu vào đất, chôn sâu trong lòng, ngậm ngùi.

Đêm phủ lên mọi vật làm cho mọi thứ hiện hữu bởi chính nó, không cần che đậy vì chẳng ai nhìn thấu màn đêm cả…

Article Tags:
· · ·
Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/