Jun 10, 2008
86 Views

Entry cũ, post lại

Written by

Entry này mình viết đã lâu,để vất lăn vất lóc ở blog opera,360 yahoo và Mash yahoo hôm nay bê về để đây,

Mọi người comment cho Night nha

Cuộc sống vốn dĩ là những mảnh vỡ được ghép khấp khiểng-nghiêng ngả và cũng có thể là bình yên…
Ánh lửa nhen nhóm một niềm tin sau cuối…lết đi nhẹ nhàng…nhẹ nhàng…
Mọi thứ quay cuồng rồi tự nhiên biến mất…thay vào đó là 1 khỏang đen mịt mù
Trật tự sống bị đảo lộn

Một ngày chợt nhận ra mọi việc xung quanh mình trở nên xa lạ….bàng hoàng về bản thân mình…cảm thấy bạn bè như một vòng xoáy quay xung quanh làm choáng váng!Nghĩ gì???
Gia đình đã khác rồi…khác xưa nhiều lắm…mọi sức ép dồn lên và khiến con người ta mệt mỏi…những thứ tưởng chừng như trước đây thừa thãi bỗng trở nên khan hiếm…
Niềm tin là món hàng đắt giá , xa xỉ mà người ta muốn vươn lên và chộp lấy!Chộp lấy nhanh chóng và gọn nhẹ để sở hữu nó

Còn bạn bè là cái mà người ta muốn vứt đi, quẳng đi , ném đi…thoát xa khổi cái vòng quay giả dối của tiền bạc…nỗi lo lắng bao trùm…khống chế bản thân là nỗi sợ hãi hay kinh hoàng…
Người thân?Quay lưng bỏ chạy…chạy xa …nhìn theo thấy một màu đen hun hút…Màu đen? Màu đêm? Hay màu tuyệt vọng?

Những giọng nói vang lên cười sằng sặc chế giễu …Sao ngây thơ thế? Ai cho phép ư? Chính là cuộc sống…

Cuộc sống_ bậc thầy vĩ đại nói rằng chúng ta muốn tồn tại thì phải loại trừ…Chẳng lẽ muốn niềm vui thì phải đem đến bất hạnh?…Người ta sợ khi nhìn thấy một nội tâm lộn xộn như thế này…Người ta đến và người ta đi vội vàng…Mỗi lần người ta đến người ta lại lấy đi 1 góc sống trái tim…mà người ta đâu biết…Giờ đây…khi niềm đau đọng đầy trong khóe mắt…

Những giọt gì trong suốt cứ chảy vội vã…những giọt bé nhỏ muốn cuốn trông đi chìa khóa đưa ta về quá khứ huy hoàng…Để ta mãi lãng quên…
Hòa nhập vào cuộc sống cho chông gai dằng xé da thịt…
Đừng đến đem cho trái tim thương nhớ…để rồi người sẽ lại ra đi…
Nếu ko đem hạnh phúc xin đừng mang đến thương đau…
Nếu ko chia sẻ xin đừng cười cợt…
Nếu đến cái chết xin hãy nối ngay từ lời đầu tiên…
Đừng giả dối để làm đau người khác!

Đôi khi không nhận ra đâu là chính mình … Lúc hiền hòa êm đềm như mặt nước hồ phẳng lặng…lúc bùng cháy mãnh liệt như ngọn lửa nhiệt thành ấm áp … Đáy nước dịu dàng nhấn chìm ánh trăng ngà trong lặng im , lạnh lẽo ; lửa hung tàn ngang ngược thiêu rụi vòm trời xanh thành bụi tro…

Nhìn vào gương . một ánh mặt buồn phản chiếu trong đó, ánh mệt mỏi buồn bã len lỏi đâu đây…rồi cười khểnh, nụ cười kiêu hãnh của ngày nào …” Không phiền muộn nữa đâu !!!”

Thì hãy để trái tim đập đúng mạch đã định … Con đường vẫn trải dài do bước chân người đi mãi , ánh dương vẫn sáng rọi sau mỗi đêm về sâu thẳm , hoàng hôn vẫn buông nhẹ sợi nắng sau ngày dài tàn úa …

Và sau mỗi đắng cay hay niềm hạnh phúc ngọt ngào …Mây trên trời vẫn trắng , nụ hoa xinh vẫn thắm , gió mãi hoài lãng du … Không phiền muộn nữa đâu !!!”

Sau đêm dài vắng lặng …Sau những nổi loạn không còn lý trí nơi lời nói sắc sảo đến tàn nhẫn …Giấc mơ lại mở ra như từ trang sách cổ …Bao lung linh kỳ thú thật chẳng dễ phủ nhận …

Mặc dù …Chính bản thân , đã chẳng biết có thể khoe với ai rằng là nó lại mới học thuộc được hết một cái đề cương dài dằng dặc nữa rồi đấy !
Ồ !” Vớ va vớ vẩn” …
Vẫn cứ hay trách những lời nói vô tình làm mình tổn thương , và cứ giận …Rồi cứ xa , xa như ngàn sóng…Nhưng thôi !

Tự nhiên thấy có một cái gì đó chán và ngán ngẩm…chán tất cả mọi thứ cú lang thang trên những chặng đường…Lang thang và bắt gặp những mảnh đời bất hạnh những mảnh đời đa không đc số phận mỉm cười như chính cái cuộc đời đã mang lại cho mình…rồi lại suy nghĩ đó là một phần trong con người mình…
Nghĩ đến một ngày mọi thứ tốt đẹp nhất đã không còn bên mình như chính ngay lúc này đây…Tình yêu….Tình bạn…mọi thứ lúc đó trở nên quá xa vời..
Vẫn biết yêu là phải chấp nhận,là phải tin tưởng và tôn trọng lẫn nhau trong tất cả mọi thứ trong cuộc sống những niềm tin đó cũng có giới hạn đến một lúc nào đó người ta sẽ không thể chịu đựng đc những gì mà đối phương đem lại cho mình…
Lúc đó mình sẽ như thế nào…?

Hụt hẫng và chán ngán tất cả…Ngồi một mình nhớ lại những gì 2 người đã từng có với nhau đó sẽ là khoảng thời gian tuyệt vời nhất …
Nhưng nó vẫn mãi là quá khứ một quá khứ buồn mà ta muốn quên đi nhưng càng quên thì nó càng hiện hưu trong cái trí óc của ta
Đó là tình yêu…

Tiền là giấy, giấy ko gọi là tiền…tiền có thể mua giấy nhưng ko thể dùng giấy mua tiền.
Có những thứ k0 thể mua đc. bằng tiền nhưng lại có thể mua đc. bằng rất…rất nhiều tiền…Và kể cả tình yêu
Giả dối và chân thật!Nói Yêu thì thật là dễ nhưng Yêu như thế nào mới là điều quan trọng
Có thể Yêu nhiều người thật dễ nhưng quên đc. một người mới thật là khó
Nó yêu mình nó tôn trọng mình chỉ cần thế là đủ…
Cái cuộc đời… này nó là thế ư?

Article Tags:
·
Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/