Dec 3, 2008
93 Views

Entry for Hikaru ^^!

Written by

Download Hikaru No GO

Link phim : http://www.xuongphim.com/movie/server-vn/hikaru-no-go-p.73/khac/f1214.html

Tôi thấy một Hikaru tươi vui (+lười biếng) ở tập một… tôi lại thấy một Hikaru khác trưởng thành hơn ở tập cuối… Hikaru ơi cứ mãi như thế nhé… cứ giứ nguyên cái vẻ ấy … Hikaru … Ko biết tôi thương cậu hay ghét cậu nữa. Thú thực tôi thấy thương Sai hơn. Càng thương Sai tôi càng ghét cậu mà càng thương cậu tôi lại thấy tôi thương Sai nhiều hơn. Bởi vì đối với tôi cậu thật ích kỷ. Cậu chơi cờ nhiều quá còn thời gian đâu mà cho Sai chơi nữa? Cậu ko quan tâm đến người ta mà còn tỏ ra gắt gỏng nữa.

Cậu là người tốt Hikaru ạ, vì cậu ko lợi dụng Sai để tạo ra danh tiếng cho mình. Cậu muốn đi lên bằng chính đôi chân của cậu, và tôi rất khâm phục điều đó. Có thể cậu đã nổi tiếng nhanh một cách nhanh chóng… Nhưng bản thân cậu cũng có thể nổi tiếng bằng tài năng của cậu. Tại sao Hik lại thành một kì thủ giỏi? Tại sao cậu lại thành công ở một lãnh vực mà cậu từng chán và cho rằng nó là vô bổ? Vì nó thực sự ko chán, ko vô bổ chút nào, cờ vây rất hay và cậu cảm nhận được. Cậu cũng bước trên con đường gian nan như bao người khác, nhưng cái chính là Hikaru đã nỗ lực…

Hikaru, cậu đã tìm Sai, cậu thấy Sai quan trọng trong cuộc đời cậu, có lẽ là đủ với cậu. Cậu đã khóc, đã từng bỏ cờ vây. Nếu là tôi, tôi cũng như thế. Nhưng cậu hơn tôi vì cậu biết đứng lên, còn tôi thì ko. Câu kiên cường thật Hikaru ạ !

Hikaru Shindo, cậu và cờ vây sẽ mãi là hai đường thẳng song song không điểm chung, nếu không có một ngày Sai xuất hiện, bẻ cong con đường của cậu sang một hướng…

Anh thử nhìn xem, trên bàn cờ có 9 thiên tinh, còn đây là không gian xung quanh nó. Mỗi lần em đặt quân lên bàn cờ là sáng tạo ra một ngôi sao! Em đang xây dựng lên một vũ trụ. Giống như một vị thần vậy. Em sẽ trở thành thần! Vị thần tối cao trên bàn cờ này!

Trước ngày gặp Sai, Hikaru chỉ là một cậu nhóc nghịch ngợm, bướng bỉnh và lười học. Cũng có lẽ với Hikaru, một cuộc sống vô âu vô lo như thế lại tốt hơn chăng? Cũng không biết nữa. Nhưng… Nếu như được sống trên cuộc đời này, mà không gặp cờ vây, thì sẽ là thiếu sót lớn nhất đời Hikaru, đơn giản bởi vì: cậu-được-sinh-ra-để-chơi-cờ-vây.

Tôi biết, có những người không tin vào những từ như thiên định hay thiên mệnh, nhưng nếu không dùng hai từ đó, thì tôi không thể lí giải được lí do vì sao Sai lại đến bên Hikaru? Tại sao không phải là đến bên… tôi? Tại sao không phải là Akira? Tại sao đó cứ phải là Hikaru?

Với Hikaru mà nói, cờ vây là một thứ định mệnh đã mang đến cho cậu. Và từ khi cuộc đời của cậu gắn chặt vào với cờ vây… thì cũng là lúc Hikaru thay đổi. Hikaru vẫn vậy, vẫn là một cậu nhóc nghịch ngợm, bướng bỉnh và lười học… nhưng… Hikaru đã không còn là vậy nữa… Tôi không biết dùng từ gì để diễn tả, chỉ biết rằng có một cảm giác khác, mới mẻ lắm, đến với tôi khi nhìn thấy Hikaru…

Trận hôm qua… thực ra em chưa thua! Em đã có cách lật ngược thế cờ dù hi vọng chỉ rất mong manh… nhưng em đã mờ mắt vì trận thắng dễ dàng ngay trước mắt… Chỉ bởi vì em quá yếu, em giành lấy chiến thắng đó chỉ vì em quá yếu… Em muốn một chiến thắng thực sự kia!

Trận đấu ấy, Hikaru đã dành chiến thắng. Nhưng, chiến thắng đó có thực sự là một chiến-thắng của cậu hay không? Chỉ vì quá yếu mà cậu đã dành lấy chiến thắng đó. Nó quá dễ dàng, và cậu không cần tốn một chút công sức nào cả… Nhưng… đó có phải là những điều cậu thực sự muốn? Nếu chơi cờ vây không cần cố gắng mà vẫn thắng, có lẽ Hikaru chỉ cần để Sai chơi hộ mình… hết trận này tới trận khác, không cần phải tự mình học cờ vây, không cần phải chịu những sự dằn vặt như thế.

Thế nhưng cũng bởi vì đó là Hikaru. Cũng bởi vì cờ vây đã trở thành một phần máu thịt của cậu. Và cũng bởi vì cậu chơi cờ vây là vì cậu, cậu muốn dành lấy những chiến thắng của mình. Phải, chính bởi những cái đó, mà Hikaru không chấp nhận một chiến thắng không đổ mồ hôi.

Khi trước, Hikaru đến với cờ vây vì Sai. Nay, cậu chơi cờ vây vì cậu. Như thế thì… Sai… sẽ chơi cờ như thế nào? Bản thân Sai chỉ là một linh hồn… không thân xác… không thể tự mình chơi cờ… Hikaru đã coi cờ vây như mạng sống của mình… liệu Sai, còn có lúc nào có thể chơi cờ vây nữa không… Có phải vì thế mà Sai phải biến mất? Số mệnh của Sai đã đi đến hồi kết, liệu có phải vì thế hay không? Anh đã nghĩ gì khi đấy? Liệu anh có quá oán giận Hikaru… có căm tức cho số mệnh của mình?

Và… còn Hikaru. Cậu đã nghĩ gì khi đấy?…

Khi đấy… cậu chỉ nghĩ đó là một trò đùa của Sai, một sự dỗi hờn của Sai… Nhưng cũng khi đấy, khi cậu phát hiện ra Sai đã thực sự tan biến…

Sao mình lại ích kỉ như vậy? Để anh ấy đấu thay cho mình thì sẽ tốt hơn rất nhiều. Ván nào cũng để anh ấy đấu tất cả. Thượng đế ơi! Con hứa sẽ không tự mình đánh cờ nữa! Ngoài Sai, con không cần gì hết! Xin hãy để tất cả trở lại từ đầu! Trở lại từ lần đầu tiên con gặp anh ấy!…

Nhưng nước mắt chỉ là nước mắt, nó không phải chìa khoá vạn năng xoay chuyển cả cuộc đời, định mệnh. Dù Hikaru có khóc đến cạn khô nước mắt đi chăng nữa, Sai cũng không thể trở về. Nghiệt ngã thật đấy, nhưng đó là sự thật… không thể phủ nhận, không thể nhắm mắt cho qua.

Con người khi đứng trước nỗi đau và vượt qua được nó, thì khi ấy, con người sẽ trưởng thành. Nếu so với nỗi đau mất Sai, những gì trước đây Hikaru đã từng nếm trải có đáng kể gì? Chính vì thế, nên khi cậu vượt qua được nỗi đau ấy, thì cũng là lúc Hikaru hoàn toàn trưởng thành….

Bao lâu mình đã kiếm tìm khắp nơi khắp chốn… Nào ngờ… anh ấy lại ở chính tại nơi này, trong mỗi nước đi! Anh ấy đang ẩn mình ở đó. Em hiểu rồi… cách duy nhất để em gặp được anh là tiếp tục chơi cờ… Sai, làm ơn cho em biết… anh… anh sẽ không giận nếu em tiếp tục chơi cờ phải không Sai?

Article Tags:
· · · · · · · · · · ·
Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/