Dec 13, 2008
64 Views

Entry…đêm!

Written by

Đêm yên lặng rơi từng hạt sương trong veo như nỗi nhớ. Từng dải sáng mờ từ những ánh đèn xa nhạt nhạt trải giữa lòng đêm…xa và lạnh! Không có cái gọi là mong manh, mà chỉ có những điều lòng còn e ngại. Không có gì gọi là đêm buồn tê tái, chỉ là lòng thấy chơ vơ…Cũng chẳng có cái gì khỏi là khung trời mênh mang những ngóng chờ, mà chỉ có lòng người xa xôi nhớ!

Ừ cái gì gọi là cách trở? Chỉ là người với người tình còn cách quá xa!
Cái gì gọi là năm tháng nhạt nhoà? Chỉ là lòng người thay đổi!
Đâu là đoạn đường không lối? Chỉ là bước chân ngại ngùng không dám bước qua!
Còn cái gì là cách xa? Chẳng phải chính là mình tay không muốn giữ?


Biết thế nhưng giữa những bộn bề tư lự, chọn cuộc đời cho chính mình hay chấp nhận cái gọi là định mệnh, phận – duyên? Giữa những phút muộn phiền, có đủ để giữ cho chính mình còn nhìn về phía trước?Có người buông thả như những con thuyền giấy, mặc dòng chảy cuộc đời đưa đẩy, gọi là phận sống bình yên.Cũng có những con người dù thở dài giữa đêm, vẫn cố gắng tìm cho mình ánh sáng, gọi là không yên phận, sống đầy tham vọng và biết khát khao!
Cũng như trên trời đầy những vì sao, có những vì sao nhỏ nhoi nhưng luôn cố gắng gửi đến mắt người ánh sáng, cũng có những hành tinh thật lớn, chịu khuất mình ở những chốn xa xăm.
Điều nào là đúng? Điều nào là sai?…cuộc sống là một chặng đường dài, ngã rẽ này là sai hay đúng? Sẽ là hối hận? Sẽ là xót xa? Hay là một ánh mắt rạng ngời, thoả mãn với những gì đã chọn?

Có lẽ chằng có ai và chẳng bao giờ phân biệt được, làm gì đi đâu có lẽ chỉ là thoả mãn lòng mình thôi! Bình yên chấp nhận cuộc đời là hạnh phúc, biết chấp nhận những gì mình có, theo đuổi những đam mê, những con mơ cũng là niềm vui, có điều gì đó để làm, có ai đó để yêu thương và có điều gì đó để hi vọng.

Ừ! Hạnh phúc ở trong lòng…

Article Tags:
·
Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/