Jul 15, 2008
62 Views

Ngồi bùn viết chút

Written by

Đã quá mệt mỏi cho một thứ gọi là cuộc sống. Đã cố lăm’ rồi nhưng chỉ đến vậy thôi.

Người ta nói số phận là do con người tạo nên, nhưng có những thứ mà khi còn nhỏ chưa ý thức được đã vuột mất khỏi tầm tay, không do mình làm, không được quyết định, không bao gờ lấy lại được.

Tuổi thơ không phải là sự vui vẻ, không phải là sự yêu thương và một gia đình đầm ấm thì lại là thứ xa xôi không dám mơ ước đến.

Phải, và như vậy, đã biết bao năm trôi qua từ cái giây phút mà bản thân nó biết rằng sẽ không còn một ngôi nhà hạnh phúc. Ngày ấy đơn giản chỉ nghĩ rằng đó là chuyện bình thường, không có gì hết, sẽ chẳng ảnh hưởng gì đâu. Nhưng có lẽ đó là cái suy nghĩ sai lầm nhất trong cuộc đời của nó. Từng ấy năm, không 1 ngày cảm nhận được mái ấm gia đình, không 1 ngày trọn vẹn yêu thương, quá khứ có lẽ chỉ toàn là những khi ở nhà một mình, tự lo cho bản thân, những giọt nước mắt khóc thầm khi nhìn gia đình khác, những đứa bạn và bố mẹ chúng nó. Uh thì công nhận là vẫn còn có bố, có mẹ, có ông bà anh chị các cô các bác đầy đủ đấy chứ, họ vẫn lo cho mình đấy chứ nhưng có ai hiểu sự khao khát một giây phút có đầy đủ bố mẹ ở nhà là như thế nào không.

Nhà đã không còn là nhà, nó chấp nhận cái số phận của nó, chỉ có thể ở bên một người. Uh thì chấp nhận tiếp, lại cố mà sống tiếp, hoàn thành cái kì vọng ma người lớn cứ đặt trên đôi vai nhỏ ấy, không một câu than vãn, không một lần phản kháng. Nó an ủi rằng bản thân mình vẫn còn hạnh phúc chán….

Nhiều lúc cứ tự hỏi: Bản thân khi sinh ra có gì sai, nó gây ra lỗi gì mà sao bây giờ nó phải hứng chịu nhiều thứ thế. Không có gia đình, không có tình yêu, người hiểu nó nhất cũng đã đi xa rồi, không cảm nhận được ý nghĩa của cuộc sống, giờ chỉ sống như một cỗ máy đã được lập trình, cứ thế mà tuần tự làm theo, không có chủ kiến, tương lai hoàn toàn mù mịt

Bất lực kinh khủng, hoàn toàn hoang mang, mất phương hướng như một con tàu mất lái giữa đại dương. Buồn…….trống rỗng……và nhiều vết cứa mới trong trái tim nhỏ.

Tim nó có 4 ngăn, 1 ngăn cho gia đình, 1 ngăn cho ýớc mõ, 1 ngăn cho bản thân nó và cuối cùng là một ngăn trống. Từng ngăn, từng ngăn một cứ theo thời gian lại mất mát, lại või đi đến khi chẳng còn lại gì ngoài bản thân nó. Sợ hãi, không dám mở tiếp ngăn trống còn lại. Một mình giữa thế giới rộng lớn, và câu hỏi không thể trả lời: Sẽ phải làm gì cho đúng với bản thân ???

Nhiều lúc tự nghĩ mình nên làm gì, mình sẽ làm gì, và mình phải làm gì, mọi ý nghĩ đều rơi vào trong vô vọng. Cuộc sống ko có gì hé mở vời cuộc đời này, nó như con đường cụt, như là 1 vực sâu, bên dưới là đôi tay ma quái cứ túm lấy chân để rồi nó ko thể ngóc lên. Cái số phận nghiệt ngã, ko như mong muốn bao giờ sẽ trôi qua…

Article Tags:
Article Categories:
I-Think
    http://linholiver.com

    https://linholiver.com/diary/about/